Nam Thanh tắm xong bước ra, Trương Thừa Dật đã ở trong phòng, đang tựa trên sofa đọc sách. Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu nhìn sang. Nam Thanh như mọi khi, vẫn mặc chiếc sơ mi trắng, ngoan ngoãn đến mức giống như một cỗ máy, sống theo đúng những gì Trương Thừa Dật yêu cầu.
“Lại đây, uống chút nước nóng đi, kẻo cảm lạnh.”
Nam Thanh gật đầu, đi đến bàn, cầm lấy chiếc cốc khẽ thổi một hơi rồi nhấp một ngụm.
“Em đã ăn cơm chưa?”
Nam Thanh đặt cốc xuống, khẽ nói: “Vẫn chưa.”
Trương Thừa Dật vươn tay kéo cậu vào lòng, một bàn tay siết lấy eo cậu: “Anh biết ngay mà. Anh đã đặt bữa tối rồi, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ mang đến.”
Nam Thanh: “Vâng.”
Bàn tay Trương Thừa Dật lại bắt đầu không yên phận. Nam Thanh cắn chặt môi, cố gắng buộc mình đừng nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trong ngày, nhưng cảm xúc trong mắt vẫn bị Trương Thừa Dật nhìn thấy, nên cuối cùng bàn tay hắn cũng dừng lại. Hắn vỗ nhẹ vào mông cậu: “Thôi, đứng dậy đi.”
Nam Thanh tưởng hắn lại nổi giận, vội vàng giữ lấy bàn tay đang rời đi: “Em không sao đâu.”
Dáng vẻ ấy khiến Trương Thừa Dật thấy thú vị, ngoài ý muốn mà cong môi cười khẽ, ngón tay khẽ xoay nơi tai mềm của Nam Thanh: “Dính mưa rồi, sợ em ốm nên không trêu nữa.”
Đôi mắt Nam Thanh hơi mở to, có chút khó tin. Với cậu, so với thường ngày thì lúc này hành động của Trương Thừa Dật quả thật có thể gọi là… dịu dàng.
Ăn tối xong, Nam Thanh lại ngồi cùng hắn xử lý công việc. Nói là cùng, thực ra cậu chỉ ngồi bên cạnh, không quấy rầy gì. Nam Thanh rất thích bầu không khí như vậy, giống như giữa hai người thật sự là một đôi. Cậu ôm gối, nghiêng đầu ngắm hắn. Khi làm việc, Trương Thừa Dật thường vô thức cau mày, đôi khi dùng ngón trỏ gõ nhẹ vài cái vào cây bút trong tay, thần sắc lúc nào cũng chuyên chú. Đôi mắt hắn đen láy, nhưng khi nhìn vào màn hình máy tính, ánh sáng hắt lên khiến mắt trở nên sáng hơn, bớt đi vẻ lạnh lẽo, có một sự dịu dàng hiếm thấy.
Ngắm mãi đến ngẩn ngơ, ánh sáng lại quá êm dịu, Nam Thanh cứ thế nhìn hắn rồi dần dần thϊếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang nằm trên giường, nhưng không nhớ nổi lúc nào đã về phòng. Bên cạnh, Trương Thừa Dật vẫn ngủ rất say, trông có vẻ hôm qua bận tới khuya. Trong lòng Nam Thanh thoáng dâng lên một tia xót xa, hắn lúc nào cũng bận rộn, gần như dành hết thời gian cho công việc. Cậu nhìn hắn một lát, rồi đưa ngón tay khẽ chạm vào gương mặt ấy. Trương Thừa Dật dường như cảm nhận được, môi mím lại một chút, thoáng có vẻ đáng yêu.
Nói đúng hơn, Trương Thừa Dật còn nhỏ tuổi hơn Nam Thanh vài năm. Nếu không nhờ nhảy lớp, hẳn hắn cũng chẳng sớm tiếp quản công ty của cha mình như vậy.
“Trương Thừa Dật, anh có mệt không?” Nam Thanh khẽ thì thầm. Từ bé đã ưu tú như thế, chắc chắn hắn đã phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác.
Dĩ nhiên, Trương Thừa Dật không trả lời.
Tính trẻ con nổi lên, Nam Thanh lại chọc nhẹ vào mặt hắn: “Anh có thể đối xử với em tốt một chút không?”
“Có thể chỉ mình em thôi không?”
“Có thể thích em… một chút thôi cũng được?”
Nói xong, Trương Thừa Dật bỗng trở mình, nghiêng người về phía Nam Thanh. Cậu sợ đến nỗi không dám thở mạnh, nằm im như tượng. Vài giây sau, thấy hắn không có dấu hiệu tỉnh lại, Nam Thanh mới khẽ thở ra, cậu liếc nhìn đồng hồ, cũng sắp đến giờ hắn đi làm rồi. Cậu liền nhẹ nhàng ngồi dậy.
Từng bước cẩn thận đến tủ quần áo, chuẩn bị sẵn đồ cho hắn cùng phụ kiện cần mang, sau đó vào phòng tắm bóp sẵn kem đánh răng, đặt sẵn khăn dùng một lần. Tự mình cũng đánh răng rửa mặt xong, Nam Thanh mới xuống lầu.
Đợi đến khi cậu rời đi, Trương Thừa Dật mới mở mắt. Hắn nhìn chằm chằm bức tường trắng rất lâu. Những lời Nam Thanh thì thầm khi nãy vẫn văng vẳng bên tai. Cảm giác ấy… lạ lùng, dày đặc, nhưng lại thoáng qua trong chớp mắt, như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua da thịt, để lại một cơn rùng mình khó lý giải. Hắn cố chấp nghĩ mối quan hệ này hình như đang thay đổi, nhưng đó chỉ là Nam Thanh đơn phương thay đổi mà thôi.
Nam Thanh muốn quá nhiều.
Trương Thừa Dật không ăn sáng, vội đến công ty. Những lời Nam Thanh buổi sáng khiến hắn thấy rối trí, hắn luôn biết Nam Thanh thích mình, nếu không cậu sẽ chẳng bất chấp tất cả như vậy. Không có lý do nào có thể khiến một người đàn ông ngoan ngoãn, cam tâm tình nguyện làm thú cưng bị nuôi nhốt cả, chỉ có thích mới khiến người ta mù quáng đến vậy.
Nhưng sáng nay Nam Thanh lại nói: “Anh có thể thích em một chút thôi cũng được?”
Một chút thôi sao?
Chỉ một chút thôi là đủ sao?
“Chủ tịch Trương?”
Nếu chỉ một chút thôi, thì cũng…
“Chủ tịch Trương?”
Trương Thừa Dật chợt bừng tỉnh, nhìn cô thư ký đang cầm tập hồ sơ trước mặt, có chút ngẩn ngơ, lúc ấy hắn mới nhận ra bản thân vừa rồi đã nghĩ đến một chuyện thật nực cười.
“Ngài Trần đến rồi.” Thư ký nói.
Trương Thừa Dật gật đầu, phất tay: “Cho ông ấy vào.”
…
Hôm nay Trương Thừa Dật về nhà sớm, chủ yếu là lo Nam Thanh dầm mưa hôm qua có thể bị ốm mà lại giấu mình, sáng nay hắn đi vội cũng chưa kịp hỏi.
Vừa bước vào cửa, hắn đã thấy Nam Thanh ngồi bên bàn kính, nghịch mấy nhành hoa nhài trên bàn. Nam Thanh mặc một chiếc áo phông trắng, cổ áo hơi rộng nên lộ ra xương quai xanh nhô cao, phía dưới là chiếc quần kẻ ca rô rộng rãi, trên cổ tay cậu vẫn là chiếc vòng mã não đỏ Trương Thừa Dật tặng. Ánh nắng ngoài cửa sổ lặng lẽ tràn vào, qua lớp kính khúc xạ thành một tầng sáng mỏng, phủ khắp quanh cậu, giống như một đóa hoa chìm dưới đáy biển, gợn sóng lấp lánh, ánh sáng dường như len lỏi qua làn nước, chảy dịu dàng quanh thân thể ấy.
Trương Thừa Dật nhìn thấy Nam Thanh khẽ cử động, ngón tay ửng đỏ nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa trắng, trong khoảnh khắc ấy lại như chạm thẳng vào tim hắn. Dường như cánh tay kia không phải chạm vào hoa, mà chạm đến chính nhịp đập trong l*иg ngực mình.
Nam Thanh hơi nghiêng mặt, ánh mắt vô tình lướt qua, thoáng cái đã thấy Trương Thừa Dật. Cậu luống cuống đứng bật dậy, có chút gượng gạo nói:
“Anh… sao lại về rồi, em còn chưa thay đồ.”
Nhìn thấy sự thay đổi đột ngột trong biểu cảm, nghe giọng điệu khẩn trương ấy, Trương Thừa Dật bỗng thấy không vui. Hắn nhàn nhạt liếc qua, lạnh lùng nói:
“Đã biết còn chưa đi thay, đứng đây làm gì?”
Nam Thanh không hiểu tại sao hắn lại nổi giận, nhưng sớm đã quen với dáng vẻ này của Trương Thừa Dật. Cậu lập tức lên lầu, thay chiếc áo sơ mi vào.
Xuống lầu, Nam Thanh ho khẽ mấy tiếng.
“Bị cảm rồi sao?” Trương Thừa Dật hỏi.
“À…” Nam Thanh khựng lại, thái độ thay đổi quá nhanh của Trương Thừa Dật khiến cậu không kịp phản ứng.
“Uống thuốc chưa?”
Nam Thanh lắc đầu, đáp: “Không sao đâu, không nặng lắm, uống thêm nước nóng là được.” Nói xong cậu bước vào bếp, buộc tạp dề quanh eo.
Trương Thừa Dật không nói gì thêm, xoay người ngồi xuống bàn ăn, cúi đầu nhìn điện thoại, thỉnh thoảng lại ngẩng lên liếc về phía Nam Thanh đang bận rộn trong bếp. Bóng lưng Nam Thanh sau lớp kính mờ gồ ghề trở nên mơ hồ, ánh đèn trắng trong bếp làm nhạt đi màu áo sơ mi trắng, khiến cả người cậu trông như một làn sương mỏng phiêu tán.
Trương Thừa Dật cảm thấy ngực mình nặng nề, hắn thu lại ánh mắt, rũ mi, mở một album đặc biệt trong điện thoại, nhìn chăm chăm như một lời cảnh cáo.
Vài phút sau, hắn lại nhìn về phía Nam Thanh.
Nam Thanh… đã vượt giới hạn rồi.