Chương 27

Trương Thừa Dật thấy vậy liền đưa tay, dùng đầu ngón tay gạt đi giọt nước còn vương trên hàng mi Nam Thanh, rồi lấy đồ trên tay cậu sang tay mình. Túi giấy phát ra tiếng sột soạt, những hạt mưa tròn xoe bám trên bề mặt trơn bóng chảy xuống thành từng dòng nhỏ.

Ngón tay Trương Thừa Dật chạm vào lớp nước lạnh trên túi, khẽ cau mày, sau đó xoay người đặt túi xuống đất:

“Đi tắm đi, đừng để cảm lạnh.”

Nam Thanh nhìn bóng hắn xoay đi rồi quay lại, mày vẫn nhíu, nhưng trong mắt hắn dường như có vài tia sáng lấp lánh:

“Anh… sao lại về rồi?”

“Đây là nhà anh.”

Nhà…

Nam Thanh khẽ liếʍ môi.

“Còn ngẩn người làm gì? Đi tắm, rồi uống ly nước nóng.”

Nam Thanh ngơ ngác gật đầu, lập tức quay người bước vào nhà, nhưng lại không để ý, cậu bị túi đồ dưới chân vướng phải, lảo đảo ngã nhào vào lòng Trương Thừa Dật. Chiếc áo khoác vừa phủ trên vai rơi xuống, lạnh và nóng va chạm nhau, hơi ẩm trên người Nam Thanh truyền sang quần áo hắn.

Cảm giác đầu tiên ập tới Trương Thừa Dật là lạnh buốt. Hắn đưa tay giữ chặt cổ tay Nam Thanh. Nam Thanh tưởng rằng hắn nổi giận, vội vàng rụt người, rút tay ra:

“Xin lỗi… em không cố ý.”

Nói xong, chưa kịp nghe hắn đáp lại, cậu đã hấp tấp chạy lên lầu, để lại Trương Thừa Dật đứng đó, chỉ còn nhìn theo vệt nước dài loang lổ trên sàn nhà.

Trong tay hắn vẫn còn dư âm hơi lạnh của Nam Thanh. Trương Thừa Dật khẽ xoa ngón tay, cái cảm giác kỳ lạ ấy lại ùa về, rất nhẹ, rất mờ, như thể đang lướt qua trái tim hắn.



Nam Thanh là người Trương Thừa Dật gặp khi đi cùng bạn đến nghe hòa nhạc. Gần như ngay lần đầu nhìn thấy hắn đã để mắt đến cậu. Có lẽ nhờ ánh sáng sân khấu, khi ấy Nam Thanh ngồi dưới những quầng đèn rực rỡ, nổi bật vô cùng. Chung quanh cậu là những hạt bụi nhỏ li ti tung bay, như những điểm sáng lấp lánh trong không khí. Nam Thanh chăm chú nhìn bản nhạc, đôi mắt như chứa cả dải ngân hà, sáng rực, ngón tay thon dài cầm cây vĩ, vẻ mặt tập trung đến cực điểm. Cậu dường như không phải đang kéo đàn, mà là đang dâng lời cầu nguyện lên thần thánh.

Rõ ràng người chơi đàn cello rất nhiều, nhưng ánh mắt Trương Thừa Dật chỉ dừng lại trên Nam Thanh. Giống quá… thật sự quá giống. Đặc biệt là khi nghiêm túc, khi tự tin, mỗi điểm sáng lấp lánh trên người cậu đều khiến hắn nhớ đến Kỷ Lê.

Buổi hòa nhạc kết thúc, Trương Thừa Dật đi mua một bó hoa rồi theo bạn ra hậu trường. Khi ấy Nam Thanh đã cởi bộ vest chỉnh tề, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng hết sức bình thường, nhưng chính giây phút ấy, bước chân hắn như bị chặn lại. Bóng dáng Kỷ Lê dần dần trùng khớp với thân ảnh Nam Thanh. Một Nam Thanh trong sơ mi trắng, chẳng khác nào bản sao của Kỷ Lê. Rõ ràng gương mặt chẳng có chút tương đồng, vậy mà khí chất, cử chỉ, dáng vẻ mặc sơ mi ấy như thể Kỷ Lê tái sinh. Hóa ra trên đời, dẫu ngoại hình khác biệt vẫn có thể giống nhau đến vậy.

Trương Thừa Dật bước tới. Nam Thanh cũng nhìn thấy hắn, nhưng phản ứng của Nam Thanh khiến hắn hoàn toàn không hiểu nổi.

Hắn chỉ thấy gương mặt Nam Thanh bỗng chốc biến sắc, lùi lại một bước, đôi mắt đỏ hoe.

Bước chân Trương Thừa Dật khựng lại giữa không trung. Đây là phản ứng gì? Thấy ma sao?

“Sao thế?” Người bạn bên cạnh hỏi.

Trương Thừa Dật lắc đầu, vẫn tiếp tục đi đến trước mặt Nam Thanh, mắt hơi rũ xuống, đôi con ngươi đen nhánh nhìn cậu. Hắn đưa bó hoa trong tay nhét vào ngực Nam Thanh, đó là hoa nhài.

“Loài hoa này rất giống cậu.” Giọng hắn nhạt nhẽo như nước, phẳng lặng, tất cả cảm xúc đều bị nén chặt trong lòng.

Quả thật… rất giống.

Nam Thanh buộc phải nhận lấy bó hoa. Cậu nhìn hoa, rồi lại ngước nhìn hắn, trong mắt lóe lên ánh sáng rực rỡ đến chói mắt. Khuôn mặt đỏ bừng, môi run rẩy dữ dội, trông có chút đáng thương. Cậu mấp máy môi:

“Đã… đã lâu không gặp.” Rồi gượng gạo nở một nụ cười căng thẳng.

Nụ cười ấy khiến tim Trương Thừa Dật chao đảo. Không giống… Kỷ Lê sẽ không bao giờ cười như vậy.

Hắn dời ánh mắt, hỏi:

“Chúng ta từng gặp nhau sao?”

Nụ cười Nam Thanh đông cứng lại một giây, rồi từ từ khép môi. Ánh sáng trong mắt vơi đi vài phần, cậu siết chặt bó hoa trong lòng:

“Tôi… nhận nhầm rồi. Xin lỗi.” Giọng nói rất khẽ.

Trương Thừa Dật không hiểu được vẻ mặt biến đổi trong chớp mắt của Nam Thanh, nhưng hắn vẫn hỏi:

“Cậu có thể cho tôi biết tên không? Vừa rồi cậu kéo đàn rất hay.”

Nam Thanh siết chặt bó hoa trong tay, khẽ mở miệng đáp:

“Nam Thanh.”

“Trương Thừa Dật.” Theo tiếng nói của hắn vang lên, trong lòng Nam Thanh cũng thì thầm lặp lại cái tên ấy.

Em biết… anh tên Trương Thừa Dật, từ rất lâu trước đây em đã biết rồi.

Sau đó, mọi chuyện tiến triển thuận lợi đến mức bất thường. Thuận lợi đến nỗi Trương Thừa Dật cảm thấy quá nhanh. Hắn không cần phải tốn công tán tỉnh, thậm chí không cần bỏ ra chút tiền bạc nào để dụ dỗ, Nam Thanh đã tình nguyện đi theo hắn. Trương Thừa Dật vốn nghĩ, với kiểu người như Nam Thanh, hắn phải mất rất nhiều thời gian mới có thể nắm trong tay, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, nhanh hơn bất kỳ ai trước đây.

Điều đó khiến Trương Thừa Dật không ít lần nghi ngờ, cho rằng Nam Thanh hẳn có mục đích nào khác. Vì thế lúc mới bắt đầu, Nam Thanh không hề sống trong nhà hắn, hai người thường gặp nhau trong khách sạn hoặc một nơi nào đó khác. Nhưng thời gian trôi qua, Trương Thừa Dật dần nhận ra, Nam Thanh thật sự chẳng hề có yêu cầu gì thêm. Dù có cho nhiều tiền, quần áo của cậu vẫn chỉ có vài bộ, trên người không bao giờ thấy chút đồ xa xỉ nào, và hơn hết, cậu rất ngoan ngoãn.

Mà ngoan ngoãn chính là điều Trương Thừa Dật cần. Không đòi hỏi, không tham lam, lại mang gương mặt giống Kỷ Lê.

Rất lâu sau này, khi nhớ lại lần gặp đầu tiên, hắn mới biết câu nói “Đã lâu không gặp” của Nam Thanh khi ấy, không phải là một màn làm quen, càng không phải mưu cầu trèo cao, mà là thật sự… hai người đã từng gặp. Vài năm trước, họ đã gặp nhau.

Chỉ là Trương Thừa Dật đã quên.

Còn Nam Thanh thì nhớ rất rõ. Và trong vô số ngày tháng buồn khổ đau đớn về sau, cậu luôn dùng ký ức chỉ mình cậu còn giữ đó, hết lần này đến lần khác tự thuyết phục bản thân… thuyết phục mình ở lại bên Trương Thừa Dật.