Chương 26

Nam Thanh khựng lại, theo bản năng lùi về sau một bước nhưng lập tức bị Trương Thừa Dật kéo trở lại. Hai người đứng gần sát nhau, có người ngoài ở đây khiến Nam Thanh không thoải mái, cậu khẽ xoay người né tránh:

“Không… không nghiêm trọng lắm nên em không xử lý.”

Trương Thừa Dật cúi xuống hôn lên môi cậu, rồi quay sang nói với Giang Diên:

“Cậu xử lý giúp cậu ấy đi.”

Nghe vậy, Nam Thanh vội vàng xua tay:

“Không cần không cần, thật sự không cần đâu.”

Khóe môi Trương Thừa Dật cong lên đầy thỏa mãn:

“Cũng đúng, giao cho người khác tôi không yên tâm, vẫn là để tôi làm thì hơn. Có được không, Nam Thanh?”

Nam Thanh ngẩn ra, ngước mắt nhìn hắn đầy nghi hoặc.

Có được không?

Trương Thừa Dật… đang hỏi ý kiến mình sao? Hay mình nghe nhầm?

“Có được không?” Trương Thừa Dật lại hỏi lần nữa.

Lần này Nam Thanh nghe thấy rất rõ. Cậu ngoan ngoãn gật đầu.

Gϊếŧ người không bằng hủy tâm.

Mọi thứ Giang Diên đều thấy hết trong mắt, chẳng khác nào bị lăng trì, anh run run nói:

“Chủ tịch Trương, tôi… tôi xin phép đi trước.” Giọng đã mang theo sự nghẹn ngào. Nam Thanh quay đầu nhìn, thấy đôi mắt Giang Diên đỏ hoe.

Trương Thừa Dật chẳng thèm liếc thêm lấy một cái, chỉ nhạt nhẽo buông một câu:

“Đi đi.”

“Anh… không sao chứ, Giang Diên?”

Bước chân Giang Diên lập tức khựng lại trong câu hỏi ấy. Lưng anh cứng đờ như sắt, trong lòng cuồn cuộn bao lời muốn thốt ra, muốn bảo Nam Thanh hãy đi đi, đừng ở lại đây nữa. Nhưng… rõ ràng Nam Thanh đã chứng kiến tất cả, thậm chí vì chuyện này còn bị thương, vậy mà chỉ cần một cuộc gọi, chỉ một cuộc gọi thôi, cậu đã ngoan ngoãn chạy đến. Tại sao? Cậu không có tự trọng sao? Không thấy đau lòng sao? Giang Diên không hiểu được.

Trong đầu anh rối như tơ vò, nhưng thực tế chỉ trôi qua vài giây ngắn ngủi. Cuối cùng, anh không nói gì, chỉ khẽ cất giọng:

“Tôi không sao, Nam Thanh.”

Đây là lần đầu tiên Giang Diên nghiêm túc gọi tên cậu, và cũng là lần cuối cùng.

---

Giang Diên vừa rời đi, ánh mắt Nam Thanh cũng thu lại. Trong phòng làm việc giờ chỉ còn lại cậu và Trương Thừa Dật.

“Để em giúp anh đổ mì ra.”

Nhưng Trương Thừa Dật như chẳng nghe thấy, giữ chặt cổ tay Nam Thanh:

“Em rất quan tâm đến hắn sao?”

Nam Thanh giật mạnh cổ tay, nhưng không thoát được:

“Cái gì?”

“Em quan tâm đến Giang Diên lắm à?”

Nam Thanh hơi cau mày:

“Không có, chỉ là thấy sắc mặt anh ấy không tốt nên hỏi một câu thôi.”

“Cần gì em phải hỏi?” Giọng điệu Trương Thừa Dật cực kỳ khó chịu, mang đầy bực bội.

Nam Thanh ngẩn người, không hiểu sao hắn lại nổi giận. Cậu thật sự không biết mình chạm phải điểm nào khiến hắn bùng nổ, thế là cậu chỉ mím môi, chọn cách im lặng. Không khí giữa hai người căng cứng lại.

Mì mà để lâu không ăn sẽ nở mất. Nam Thanh nghĩ thầm.

Bỗng trước mắt chao đảo, cả người Nam Thanh bị Trương Thừa Dật mạnh mẽ kéo sang, loạng choạng vài bước. Hắn không thèm để ý cậu suýt ngã, trực tiếp lôi tới bàn làm việc, sau đó vung tay hất sạch mọi thứ trên bàn rơi xuống đất, leng keng vỡ vụn, mỗi tiếng va đập như đánh mạnh vào tim Nam Thanh.

Trương Thừa Dật đè cậu lên mặt bàn, cúi đầu thô bạo hôn lên môi, bàn tay trực tiếp thọc vào trong.

Nam Thanh run rẩy, lập tức hiểu hắn muốn làm gì.

“Trương Thừa Dật, đừng… đừng ở đây.”

Đừng ở chỗ này, càng đừng ở trên chiếc bàn này.

Trương Thừa Dật tất nhiên không nghe, cũng chẳng để ý cơ thể run rẩy của Nam Thanh là vì điều gì.

“Trương Thừa Dật, đừng mà.” Nam Thanh dồn hết sức đẩy hắn ra nhưng hoàn toàn không thể.

Trương Thừa Dật mất kiên nhẫn, giữ chặt hai tay đang giãy giụa của Nam Thanh đưa lên quá đầu, ánh mắt u ám nhìn cậu:

“Dạo này rốt cuộc em làm sao vậy!” Giọng chất vấn lạnh lẽo, không mang chút nhiệt độ nào.

“Đừng ở đây, Trương Thừa Dật… Em cầu xin anh, đừng trên chiếc bàn này.”

Quần áo Nam Thanh xộc xệch, trong mắt ngân ngấn lệ nhưng chưa rơi xuống, cả người run rẩy như một cành cây khẳng khiu giữa mùa đông.

Trương Thừa Dật khựng lại, không nhúc nhích. Hắn im lặng nhìn Nam Thanh, ánh mắt nhẹ hẫng nhưng ẩn chứa sự dò xét. Cuối cùng, ánh nhìn dừng lại ở vết thương trên trán cậu vẫn chưa được xử lý.

Trong khoảnh khắc, hắn như bừng tỉnh điều gì đó, buông tay rồi vòng tay ôm lấy Nam Thanh, để cậu dựa cả người vào vai mình.

“Được rồi, không ở đây, không ở đây nữa.” Vừa nói, hắn vừa cúi xuống hôn lên mái tóc cậu, sau đó tự tay chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn.

Nam Thanh rụt người vào trong vòng tay hắn, không có ý định buông ra.

“Sao vậy?”

“Em muốn về nhà.” Nam Thanh khẽ nói.

Trương Thừa Dật không lập tức trả lời. Một lúc lâu sau mới chậm rãi đáp:

“Được, để anh bảo tài xế đưa em về.”

“Em muốn tự về. Trong nhà sắp hết đồ ăn rồi, em còn phải đi mua thêm.”

Động tác xoa tay Nam Thanh của hắn hơi khựng lại, ngón tay vô thức siết chặt. Hắn cúi đầu nhìn, nhưng cả người Nam Thanh đều chôn trong ngực hắn, chẳng thấy được gương mặt kia. Trương Thừa Dật mím môi, ánh mắt thoáng qua một tia sáng khó lường. Hắn ôm siết người trong lòng thêm chút nữa, trầm giọng:

“Được.”



Nam Thanh một mình trở về nhà. Lúc gần tới nơi, trời bỗng đổ mưa lớn. Cậu vội vã chạy nhưng vẫn bị dính ướt không ít. Chỉ là… cậu hoàn toàn không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy Trương Thừa Dật ở trong nhà.

Cậu đứng sững nơi ngưỡng cửa, cả người ngây dại.

Trương Thừa Dật nghe thấy động tĩnh thì quay đầu, liền bắt gặp Nam Thanh toàn thân ướt sũng đứng trước cửa. Tóc ướt bết vào da đầu, nước mưa từ từng sợi nhỏ tí tách rơi xuống, quần áo mỏng dính sát vào người, phác họa rõ ràng dáng vóc gầy gò. Trong tay cậu còn xách hai túi đồ lớn, túi nhựa trắng đẫm nước, những hạt mưa đọng lại thành từng giọt, ngón tay bị siết đến trắng bệch.

Trông cậu chẳng khác nào vừa được vớt lên từ nước, trắng đến trong suốt, như nàng tiên cá trong truyện cổ tích tan biến thành bọt biển, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Trương Thừa Dật theo bản năng siết chặt tay, bước nhanh về phía cậu, tiện tay lấy chiếc áo khoác ở giá treo gần cửa, khoác lên người Nam Thanh.

Hơi ấm bất ngờ lan khắp cơ thể, hương vị quen thuộc của Trương Thừa Dật cũng ập tới, tràn ngập trong khứu giác. Nam Thanh theo phản xạ muốn đưa tay lên lau mặt, nhưng cả hai tay đều đang bận xách đồ, động tác vụng về có phần buồn cười.