“Chủ tịch Trương…” Giọng người thanh niên vang lên, mềm mại, đầy nũng nịu.
Trương Thừa Dật khẽ động, đôi mày thoáng hiện vẻ bất mãn, cúi đầu liếc nhìn cậu ta một cái rồi lạnh lùng đứng dậy, chỉnh lại quần áo:
“Ra ngoài.”
Cậu ta sững lại, còn định mở miệng làm nũng nhưng bị ánh mắt của Trương Thừa Dật dọa sợ, lập tức không dám chần chừ nửa giây, vội vàng ngồi bật dậy khỏi bàn, nhanh chóng mặc quần áo, sau đó hấp tấp biến mất khỏi tầm mắt của Trương Thừa Dật.
Trương Thừa Dật bước đến bên cửa sổ sát đất, tùy ý châm một điếu thuốc, hít một hơi, ánh mắt rủ xuống nhìn bên dưới. Nhưng tòa nhà quá cao, hắn chỉ thấy những chấm nhỏ chen chúc di chuyển, điều đó càng khiến hắn bực bội. Hắn rút điếu thuốc khỏi môi, khẽ cau mày.
Tối hôm qua, lúc có chút rảnh rỗi, hắn vô tình nhớ đến dáng vẻ của Nam Thanh khi ở trong nhà hát. Ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại mở trang mạng của trường đại học Nam Thanh để xem.
Kết quả chẳng thấy gì đặc biệt ngoài một bức ảnh được đẩy lên top, đứng đầu bảng tin hot, muốn không chú ý cũng khó.
Kỹ thuật chụp chẳng ra sao, ánh sáng rất tối, nếu không nhờ hai nhân vật chính trong ảnh quá nổi bật thì chắc chắn đây chỉ là một bức ảnh tầm thường.
Trong ảnh, Nam Thanh ôm cây đàn cello, ánh mắt hơi cụp xuống, cả người chìm dưới ánh đèn trắng lạnh, gương mặt tĩnh lặng như phủ lên một lớp ánh trăng mỏng manh. Ngay đối diện cậu là một người đàn ông, dáng hình tuấn tú, chỉ lộ ra nửa gương mặt nghiêng tinh tế, đầu ngón tay thon dài đang đặt lên vài phím đàn. Sau lưng họ có một gốc cây lớn, ẩn mình trong bóng tối, cành lá khẽ lay động, cùng những cánh hoa nhỏ như đang múa trong phần đệm nhạc. Xung quanh là sắc trời âm u phủ xuống, chỉ còn vòng sáng kia, như ánh đèn sân khấu rọi thẳng xuống hai người.
Trương Thừa Dật ngắm nhìn một lúc, rồi đột ngột đưa tay gập màn hình máy tính lại. Hắn ngồi yên trên ghế rất lâu, không một cử động. Mãi một lúc sau mới đứng dậy, rời khỏi văn phòng, để lại phía sau một cái bóng nặng nề.
Ngày hôm sau, Trương Thừa Dật tìm một người. Hắn không biết bản thân bị làm sao, chỉ cảm thấy muốn phát tiết. Chỉ là không ngờ Nam Thanh lại xuất hiện trong văn phòng. Trong khoảnh khắc ấy đầu óc hắn trống rỗng, cảm xúc trong lòng phức tạp đến chính hắn cũng không phân rõ rốt cuộc là gì. Nhưng chỉ một giây sau, Trương Thừa Dật lại trở về dáng vẻ thường ngày. Hắn chợt nhớ đến bức ảnh ngày hôm qua, thế là những lời cay nghiệt vô thức thốt ra, còn vô tình làm Nam Thanh bị thương. Điều đó khiến Trương Thừa Dật lập tức mất hết hứng thú.
Một mình hắn đứng bên cửa sổ, hút hết hai điếu thuốc, mãi mới đợi được Giang Diên đến. Hắn không hỏi gì, chỉ lẳng lặng chờ đối phương đưa ra lời giải thích.
Lần trước chuyện Nam Thanh bị bệnh, hắn đã rất không hài lòng. Dù Giang Diên quả thật có gọi điện, cũng có nhắn tin báo cho hắn, nhưng tại sao lại không báo lại lần nữa?
Cộng thêm hôm nay, sự bất mãn đã gần như dâng đến giới hạn. Nếu không phải vì Giang Diên đã đi theo hắn nhiều năm, Trương Thừa Dật sớm đã đuổi anh ta rồi.
Trương Thừa Dật xoay người lại. Hắn cao lớn, thân hình của Giang Diên ngay lập tức bị bao phủ trong bóng tối của hắn. Áp lực vô hình ập đến, Giang Diên buộc bản thân phải giữ thẳng lưng.
“Chủ tịch Trương.” Giang Diên cung kính gọi một tiếng.
“Giải thích chuyện hôm nay đi.” Trương Thừa Dật nói, giữa ngón trỏ và ngón giữa của hắn còn lơ lửng kẹp một điếu thuốc đã cháy quá nửa, làn khói mỏng manh bay lên.
Giang Diên mấp máy môi:
“Chuyện hôm nay…” Anh ngập ngừng một lát, trong đầu bỗng thoáng hiện lên hình ảnh vết thương trên trán Nam Thanh, cùng đôi mắt đang cố kìm nén nước mắt ấy.
“Chủ tịch Trương, cậu Nam Thanh… bị thương rồi.”
Trương Thừa Dật khựng lại, hai hàng lông mày lập tức nhíu chặt. Hắn ngậm chặt đầu lọc vào miệng, hít một hơi thật sâu. Gần như ngay lập tức hắn hiểu rõ tâm tư mà Giang Diên đang giấu kín. Hắn nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Giang Diên, giây sau liền bất ngờ giơ chân đá mạnh về phía anh. Giang Diên lập tức ngã nhào xuống đất.
“Cậu dám có loại tâm tư này à!” Trương Thừa Dật rất thông minh, liền đoán ra chuyện hôm nay là do Giang Diên cố tình sắp đặt. Hắn bật cười lạnh lùng: “Cút!”
Chữ cút này mang hai tầng ý nghĩa. Giang Diên đã theo hắn lâu năm, sao có thể không hiểu, ý hắn là cút khỏi công ty, cút khỏi thành phố này.
“Chủ tịch Trương.” Anh cúi đầu, chống tay xuống sàn gượng đứng lên, giọng trầm xuống: “Nam Thanh tiên sinh rất tốt, xin ngài hãy buông tha cho cậu ấy.”
Trương Thừa Dật: “Không ngờ cậu lại là kẻ si tình như vậy. Đi theo tôi từng ấy năm, thế mà vì một món đồ chơi nhỏ nhoi lại dám giở thủ đoạn sau lưng tôi.” Giọng điệu đầy mỉa mai và khinh miệt.
Món đồ chơi?
Giang Diên ngẩng đầu, mắt đã đỏ hoe. Người mà anh cẩn thận thương yêu, trong miệng kẻ khác lại biến thành một món đồ chơi. Cơn giận khiến đôi tay anh run rẩy, anh rất muốn lao tới tung một cú đấm vào kẻ trước mặt, nhưng anh hiểu rõ sự bất lực của mình, bất lực cả về thế lực lẫn sức mạnh.
Trương Thừa Dật nhìn bộ dạng ấy của Giang Diên chỉ thấy buồn cười:
“Giang Diên, tôi quên chưa nói cho cậu biết. Nam Thanh là tự nguyện đeo khóa, trở thành chú chim hoàng yến xinh đẹp trong l*иg của tôi, cậu tin không? Cho dù cậu ta tận mắt nhìn thấy cảnh này hôm nay, chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại, cậu ta vẫn sẽ ngoan ngoãn xuất hiện.”
Giang Diên im lặng.
Khóe môi Trương Thừa Dật khẽ nhếch. Hắn cầm điện thoại lên, cố tình gọi trước mặt anh:
“Alo, Nam Thanh, anh đói rồi. Hiện đang ở công ty, muốn ăn món em nấu.” Nói xong, hắn chẳng buồn nghe câu trả lời, trực tiếp cúp máy.
Hắn tiện tay ném điện thoại lên bàn: “Nhìn cho kỹ đi, cậu ta sẽ đến ngay thôi.”
Ánh mắt đầy tự tin xen lẫn hờ hững của Trương Thừa Dật khiến lòng Giang Diên lạnh buốt.
Anh thầm cầu nguyện, cầu nguyện cho Nam Thanh đừng tới, ít nhất là đừng tới lúc này.
Nam Thanh nhận được cuộc gọi khi vừa mới về nhà, vết thương trên trán cũng chỉ kịp rửa sơ qua. Nghe Trương Thừa Dật nói đói bụng cậu đã muốn nói: “Có thể tự đặt đồ ăn ngoài được không? Hôm nay em thật sự rất mệt, không muốn đến công ty nữa.” Nhưng Trương Thừa Dật chẳng cho cậu cơ hội nói hết đã thẳng tay cúp máy.
Nam Thanh đứng ngẩn người trước tấm gương lạnh lẽo, cuối cùng lặng lẽ nhét điện thoại vào túi, sau đó bước vào bếp.
Khi Nam Thanh đến nơi, Trương Thừa Dật đang chăm chú xem hợp đồng, còn Giang Diên đứng ở gần đó. Nghe tiếng cửa mở, cả hai đều ngẩng đầu. Ánh mắt của Giang Diên chan chứa sự thất vọng và bi thương, nhưng Nam Thanh chỉ thoáng lướt qua, không dừng lại, cuối cùng rơi xuống gương mặt của Trương Thừa Dật.
Cậu làm như thể chẳng có chuyện gì xảy ra:
“Sợ anh đợi lâu nên em làm mì hải sản, có được không?”
Trương Thừa Dật đứng dậy, bước tới trước mặt Nam Thanh. Nhưng hắn không nhận lấy hộp cơm giữ nhiệt trong tay cậu, mà giơ tay vén tóc mái trên trán cậu lên:
“Sao lại không xử lý rồi mới đến?”