Chương 24

Còn chưa kịp để Nam Thanh mở miệng, Mạc Thâm đã lên tiếng trước: “Không sao.”

Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh Nam Thanh, vỗ nhẹ lên vai cậu: “Đi thôi.”

Hai người một trước một sau rời khỏi, cả hai cùng ăn trưa. Sau đó vì nhà Mạc Thâm có việc nên cả hai chia tay.

Nam Thanh một mình ngồi xe về nhà. Căn nhà vẫn trống trải như mọi khi. Cậu đi thẳng lên lầu, mở món quà Mạc Thâm tặng. Đó là một cây vĩ rất tốt. Nam Thanh cẩn thận chạm vào, rồi đặt nó vào trong hộp đàn. Nhìn cây đàn trước mặt, mắt cậu nóng lên, cuối cùng cậu vẫn nghiến răng, nhắm chặt mắt, đóng hộp đàn lại.

Nửa đêm, Nam Thanh trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu chỉ toàn là hình ảnh phòng tập hôm trước. Cậu bật dậy, đi đến chỗ hộp đàn lần nữa mở ra. Nhưng lần này, cậu không chỉ mở hộp, mà còn nâng cả giấc mơ của mình ra khỏi đó. Trương Thừa Dật không có ở đây, căn nhà cũng chỉ có mình cậu, thực ra kéo một chút cũng chẳng sao đâu nhỉ? Chỉ cần đừng để Trương Thừa Dật phát hiện là được.

Cầm vĩ trên tay, Nam Thanh vẫn còn do dự. Cậu từng biểu diễn cello ở tiệc sinh nhật của Trương Thừa Dật, chỉ với thân phận một người bạn, nhưng sau bữa tiệc ấy, Trương Thừa Dật nổi giận đùng đùng, chẳng bao lâu trong giới liền truyền ra tin đồn rằng Trương Thừa Dật nuôi một con chim hoàng yến xinh đẹp. Rồi rất lâu sau đó, Trương Thừa Dật gần như biến mất khỏi tầm mắt cậu. Nam Thanh cũng chẳng biết vì sao cuối cùng hắn không đuổi mình đi, chỉ đơn giản là cấm cậu chạm vào đàn nữa.

Có lẽ cũng từ lúc ấy, Trương Thừa Dật không còn nuôi dưỡng riêng mình cậu nữa.

Nam Thanh gượng ép kéo suy nghĩ trở về, ánh mắt buồn bã dừng lại trên cây đàn. Cậu thở dài thật khẽ, cuối cùng vẫn kéo ra nốt nhạc đầu tiên.

Sáng hôm sau, vừa ăn sáng xong, Nam Thanh liền nhận được điện thoại của Trương Thừa Dật, bảo cậu mang một tập tài liệu đến công ty. Nam Thanh lập tức thu dọn, cầm tài liệu đi.

Người trong công ty không biết cậu là ai, nhưng trợ lý Giang Diên đã dặn trước nên Nam Thanh vào khá thuận lợi. Giang Diên hình như bận gì đó, chẳng thấy bóng dáng. Những người khác thì Nam Thanh lại không quen, sợ tập tài liệu là việc gấp nên cậu tự mình tìm đến văn phòng Trương Thừa Dật. Trước đây cậu đã từng vài lần đến công ty, nhưng đều chọn lúc không có ai.

Văn phòng của Trương Thừa Dật nằm cuối một hành lang dài, hai bên treo đầy tranh. Trương Thừa Dật từng nhắc qua, đó là tác phẩm của một họa sĩ khuyết tật, ánh sáng trong tranh vẽ rất tuyệt. Đặc biệt, dưới mỗi bức đều có một chú chim và một bông hướng dương, tượng trưng cho anh và người yêu của mình. Nam Thanh rất thích, nhưng chính cậu cũng không rõ là thích bức tranh, hay thích ý nghĩa ẩn trong đó.

Vừa thưởng thức, chẳng mấy chốc cậu đã đến trước cửa.

Nam Thanh chỉnh lại trang phục, gõ cửa. Bên trong dường như có tiếng “ưm” khẽ, cậu nghĩ là cho phép nên đẩy cửa bước vào, nhưng cậu không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Chiếc bàn làm việc lộn xộn, đồ đạc vương vãi trên sàn, một cậu trai trẻ nằm trên mặt bàn.

Trương Thừa Dật nghe tiếng, ngẩng lên nhìn. Thoáng sững lại khi thấy Nam Thanh, sau đó rất nhanh lấy lại vẻ thản nhiên. Hắn kéo một chiếc áo, phủ lên người kia.

“Giang Diên đâu? Em không biết gõ cửa sao? Để tài liệu xuống rồi biến ngay!”

Biết Trương Thừa Dật có người khác là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác.

Cùng với lời hắn trái tim Nam Thanh như bị nghiền nát, tứ chi lạnh ngắt. Cậu mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng phát hiện mình không thể phát ra tiếng. Cúi xuống nhìn tập tài liệu trong tay, cậu gắng gượng bước đến bàn, gom hết can đảm để đặt nó xuống thật cẩn thận. Sau đó lùi lại một bước, nhưng vô tình giẫm phải thứ gì đó. Cúi xuống nhìn, là một chiếc bao đã dùng. Toàn thân cậu bỗng chốc mất hết sức lực, đứng chôn chân tại chỗ.

Kiên nhẫn của Trương Thừa Dật cũng đến giới hạn. Dù là ai, bị bắt gặp cảnh này cũng chẳng thể vui nổi. Hắn tiện tay chụp lấy một tập hồ sơ trên bàn ném qua. Tập hồ sơ sượt qua trán Nam Thanh, đau rát.

“Cút ra ngoài!” Giọng Trương Thừa Dật đầy khó chịu.

Bị cú ném bất ngờ làm cho bừng tỉnh, Nam Thanh chỉ cảm thấy mắt mình nhòe đi. Cậu chậm rãi ngẩng đầu, nhưng không nhìn Trương Thừa Dật nên không thấy được ánh mắt hắn thoáng khựng lại. Cậu chỉ khẽ gật đầu:

“Xin lỗi.”

Sau đó quay người, đóng cửa, rời đi. Tất cả hành động đều dứt khoát, gọn gàng.

Đứng ngoài cửa, Nam Thanh ngây ngốc nhìn khe sáng hắt ra, vài giây sau như nhớ ra điều gì, thì thào tự nhủ:

“Em có gõ cửa rồi mà.”



Nam Thanh không biết mình đã rời khỏi công ty bằng cách nào, cũng chẳng cảm nhận được những ánh mắt xung quanh. Cậu đứng dưới chân tòa cao ốc, nhỏ bé như một con kiến.

Ngước nhìn bầu trời phủ đầy bụi xám, Nam Thanh chợt hoang mang, không hiểu rốt cuộc bản thân mình muốn gì.

“Nam Thanh tiên sinh?” Một giọng nói vang lên phía sau. Nam Thanh khựng lại một giây rồi mới thu hồi ánh mắt, quay người lại, thấy Giang Diên đang đứng cách đó không xa.

Ngay sau đó, giọng nói lo lắng của Giang Diên vang lên:

“Cậu bị thương rồi sao?”

Lúc này Nam Thanh mới nhận ra tầm nhìn của mình hơi đỏ. Cậu chậm rãi đưa tay lên sờ, ẩm ướt… rồi đưa bàn tay ra trước mắt, thấy ngón tay mình dính máu. Cậu sững lại, giây tiếp theo liền giơ cánh tay lên, mạnh tay quệt qua gương mặt. Vết máu loang ra, trông càng dữ tợn, đáng sợ.

“Để tôi đưa cậu lên trên xử lý vết thương.” Giang Diên nói, đồng thời bước nhanh về phía Nam Thanh.

“A…” Nam Thanh khẽ bật ra một tiếng, nhìn Giang Diên đang tiến lại gần, liền lùi về sau một bước, gương mặt đau đớn. Cậu không muốn lên đó, cậu không muốn đặt chân vào nơi này nữa.

“Không sao đâu.” Giọng nói run rẩy, nghẹn lại, nhưng Nam Thanh cố chấp đè nén xuống.

Giang Diên buộc phải dừng bước. Anh nhìn người trước mắt, bất lực và đau khổ, không dám tiến thêm. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Nam Thanh quay lưng đi, thu mình trong chiếc sơ mi trắng, từng chút một biến mất giữa con đường, biến mất vào mảng mây u tối kia, cùng với chiếc bóng của mình, lặng lẽ tan biến ngay trước mắt anh.