Mạc Thâm sững người, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, giọng điệu đầy hận sắt không thành thép:“Trương Thừa Dật là hạng người gì, quanh hắn có bao nhiêu ong ong bướm bướm, cậu không biết sao? Nam Thanh, cậu là đàn ông cơ mà.”
Giọng anh tuy gay gắt nhưng không lớn tiếng, dù gì cũng đang ở bên ngoài, anh không muốn khiến Nam Thanh khó xử.
“Cậu quên hết rồi sao? Lúc nhỏ cậu muốn học cello, bà nội đã lấy toàn bộ số tiền bố mẹ cậu để lại cho cậu đi học. Lớn lên, cậu vừa đi làm kiếm tiền, vừa dành dụm từng đồng để học cello. Cậu đã vất vả thế nào mới thi đậu vào nhạc viện, khó khăn ra sao mới được vào ban nhạc. Vậy mà bây giờ lại vì một người chẳng hề thích cậu… Nam Thanh, cậu có xứng với bà nội cậu không? Có xứng với bản thân cậu không?”
Mạc Thâm hít sâu một hơi:
“Giờ cậu còn biết kéo cello không? Cậu lẽ ra phải đứng trên sân khấu sáng đèn lộng lẫy, chứ không phải làm một con chim hoàng yến bị nhốt trong l*иg. Cậu thật sự hết thuốc chữa rồi!”
Nam Thanh sao lại không biết? Cậu biết rõ mình tội lớn tày trời, biết bản thân phụ lòng bà nội, càng phụ chính mình. Nhưng cậu không có cách nào, cậu cũng đâu muốn thích Trương Thừa Dật. Chỉ là giống như con chim dạ yến mất hết lý trí, tự cắm nhánh hoa hồng vào l*иg ngực, chỉ mong vì người mình yêu mà nở một đóa hoa tươi đẹp nhất.
Tình yêu vốn chẳng có đạo lý nào để phân bua. Cậu cũng không muốn làm chim hoàng yến bị nhốt, nhưng chỉ có như vậy Trương Thừa Dật mới chịu liếc nhìn cậu một cái, chỉ có thế cậu mới có thể nhận được chút ấm áp ngắn ngủi từ hắn.
Cậu liếc sang Mạc Thâm, khóe mắt hơi đỏ, chắc là vì tức giận.
“Có thể cậu không tin, nhưng từng có vài phút, ánh mắt Trương Thừa Dật dừng lại trên người tôi. Chỉ vài phút thôi, nhưng đã cứu rỗi tôi rồi.”
Nam Thanh nói trong chua chát, giọng khàn đi:
“Đúng vậy… tôi đã bệnh đến mức vô phương cứu chữa, nên mới chẳng còn thuốc nào trị nổi.”
Sau bốn chữ vô phương cứu chữa, cả hai chìm vào khoảng lặng rất dài, không ai lên tiếng. Cho đến khi cửa quán vang lên tiếng chuông gió, Mạc Thâm mới khẽ cử động. Anh xoay người, lấy ra một thứ đặt lên bàn. Chỉ cần nhìn hình dáng bên ngoài, Nam Thanh đã biết đó là gì.
“Đặt riêng cho cậu đấy.” Nói xong, anh đẩy về phía Nam Thanh, sau đó quay mặt sang hướng khác, có chút ngượng ngùng.
Nam Thanh đi vội nên chẳng chuẩn bị gì, nhìn lớp vỏ bọc tinh xảo kia cũng biết bên trong chắc chắn không rẻ:
“Tôi đi gấp quá… không kịp chuẩn bị quà cho cậu.”
Mạc Thâm đáp:
“Tôi tặng cậu đâu phải để lấy quà đáp lại.”
“Đắt không?”
“Cũng tạm.”
Nam Thanh không đưa tay lấy.
Thấy vậy, Mạc Thâm lại đẩy về phía trước:
“ Cầm lấy đi, đừng lề mề. Tôi cũng chẳng dùng được, cậu mà không nhận thì tôi vứt đi đấy.”
Vừa nghe đến “vứt đi”, Nam Thanh lập tức đưa tay kéo món quà về phía mình. Mạc Thâm là kiểu người đã nói là làm:
“Cảm ơn cậu, Mạc Thâm.”
“Muốn cảm ơn tôi thì mau chóng rời khỏi Trương Thừa Dật đi.”
Nam Thanh im lặng, ánh mắt đờ đẫn dừng lại một chỗ. Thấy cậu như vậy, Mạc Thâm cũng chẳng nói thêm, chỉ khoát tay:
“Thôi bỏ đi, loại người như cậu không đập đầu chảy máu thì chẳng biết quay lại đâu. Lát nữa đi dạo trường một vòng chứ?”
Ánh mắt mơ hồ của Nam Thanh cuối cùng cũng tụ lại, khẽ gật đầu.
Uống nước xong, cả hai cùng nhau tới trường, đi loanh quanh một chút. Bao năm trôi qua, nơi đây hầu như chẳng thay đổi mấy. Không hẹn mà cùng, hai người rẽ về phía phòng tập. May mà đang vào giờ học, phòng tập trống không. Cánh cửa khẽ đẩy ra, may mắn thay cửa cũng chẳng khóa, bên trong vẫn còn khá nhiều nhạc cụ.
Mạc Thâm tựa vào cửa, huýt sáo một tiếng:
“Muốn qua sờ thử không?”
Nam Thanh khựng lại, nhìn về cây cello ở gần đó. Bàn tay cậu bất giác bấu lấy ống quần, nhưng vẫn không bước tới.
“Để tôi đàn cùng cậu.” Nói xong, Mạc Thâm đi thẳng đến một cây đàn piano, đưa tay lật nắp, tùy ý gõ vài phím rồi xoay người lại nói với Nam Thanh: “Qua đây đi, Nam Thanh.”
Bàn chân Nam Thanh khẽ động, Mạc Thâm đã ngồi xuống ghế.
Lưng anh thẳng tắp, dáng ngồi cực kỳ nghiêm chỉnh. Nhưng anh lại luôn khác biệt với người khác, người khác đánh piano thì hoặc là nho nhã ôn hòa, hoặc là cao ngạo lạnh lùng, ít nhất cũng phải chỉnh tề gọn gàng, đặc biệt khi đứng trước cây đàn mình yêu, bao giờ cũng phải ăn mặc chỉnh chu.
Thế nhưng Mạc Thâm thì không. Anh xăm trổ đầy tay, tóc nhuộm xanh xám tùy hứng, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với cây đàn đen trắng kia, ngược lại còn phóng khoáng, như muốn đồng hóa cả cây đàn vào bản thân mình.
Nam Thanh rất thích dáng vẻ như thế của Mạc Thâm, phóng túng, tiêu sái, chẳng bị bất cứ điều gì ràng buộc.
“Nam Thanh, nhanh lên. Lát nữa có người đến đấy.” Mạc Thâm thúc giục.
Nam Thanh thu lại ánh mắt, cuối cùng bước nhanh về phía cây đàn cello. Cậu ngồi xuống, chậm rãi đưa tay chỉnh lại âm.
“Như cũ nhé?” Mạc Thâm hỏi.
Nam Thanh gật đầu: “Ừm, như cũ.”
Khi phím trầm đầu tiên vang lên, Nam Thanh cũng kéo ra nốt nhạc đầu tiên.
Đã lâu rồi không chạm vào đàn, Nam Thanh rõ ràng cảm nhận được sự xa lạ và gượng gạo của mình. Ngay cả bàn tay cầm vĩ cũng khẽ run. Cậu chợt nghĩ đến “cô gái nhỏ” đang bị mình cất giấu trong hộp đàn, cây cello mà cậu dành dụm bao năm mới mua được. Nó đẹp đến nỗi không chê vào đâu được, từ trọng lượng, đường cong, đến lỗ thoát âm đều hoàn hảo, nhưng cậu lại giấu nó đi, giấu suốt từng ấy năm…
Một nốt nhạc kéo sai.
Mạc Thâm tất nhiên nghe ra, anh bật cười:
“Đừng căng thẳng, cứ coi như hồi đại học, chúng ta ăn cơm xong rồi vào đây tập. Chỉ là hôm nay không có nắng thôi.”
Đúng vậy, hôm qua vừa mưa, hôm nay mặt trời bị che khuất. Giống hệt cây đàn của cậu.
Nam Thanh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, mở ra lần nữa thì bàn tay đã thôi run rẩy.
Hai người phối hợp ăn ý, kết thúc bằng hợp âm cuối cùng.
Ngay sau đó, ánh sáng bất ngờ lóe lên trước mặt. Trong phòng chỉ bật một bóng đèn, khiến đôi mắt họ bị lóa bởi ánh sáng chớp ấy.
“Xin lỗi nhé, vừa rồi cảnh tượng đẹp quá tôi lỡ chụp lại một tấm. Nếu hai anh không muốn thì tôi sẽ xóa ngay.”
Ở cửa là một cô gái tóc dài, trên lưng đeo một cây đàn, có chút ngượng ngùng cầm chặt chiếc điện thoại trong tay.