Khi cửa xe bị kéo mở, Nam Thanh ngẩng đầu lên nhìn. Gió mang theo mưa quét vào trong làm ghế ngồi ướt sũng. Bên ngoài đã chẳng còn bóng dáng người kia. Trương Thừa Dật đóng cửa lại, ánh mắt dừng trên gương mặt Nam Thanh trắng bệch như tờ giấy, bên má trái đã sưng đỏ hằn lên rõ rệt.
Trương Thừa Dật đưa tay chạm vào mặt cậu, nhưng Nam Thanh né tránh. Phản ứng của cậu quá mạnh khiến hắn khẽ nhíu mày, bàn tay lơ lửng giữa không trung.
Nam Thanh dè dặt giải thích:
“Đau…”
Trương Thừa Dật như không nghe thấy lời cậu, cố chấp giữ chặt cằm, ép gương mặt Nam Thanh quay về phía mình. Nam Thanh đau đến mức bật ra một tiếng rên khẽ. Vẻ mặt Trương Thừa Dật không tốt, Nam Thanh đoán không ra hắn đang nghĩ gì, chỉ có thể cắn răng chịu đựng để mặc hắn quan sát.
“Trốn cái gì?” Trương Thừa Dật tỏ vẻ không hài lòng: “Giận rồi sao?”
Nam Thanh nào dám nổi giận, vội lắc đầu:
“Không… chỉ là đau thôi.”
Nhưng nét mặt lại chẳng che giấu được gì.
Trương Thừa Dật nhìn cậu thật sâu, sau đó buông tay:
“Về nhà nhớ chườm thuốc.”
Nam Thanh cắn nhẹ môi, khẽ ừm một tiếng, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Tất cả đều lọt vào mắt Trương Thừa Dật. Rất lâu sau hắn mới mở miệng:
“Muốn nói gì?”
Nam Thanh khựng lại một thoáng.
“Nói đi.” Giọng đã pha chút mất kiên nhẫn.
Nam Thanh nhẹ nhàng cào móng tay mình, trong đầu thoáng hiện cảnh hôn trong màn mưa, rồi lại là dáng vẻ quỳ gối nhếch nhác kia. Cậu hít sâu một hơi, hỏi:
“Anh… sẽ bỏ rơi em sao?”
Trương Thừa Dật biết Nam Thanh xưa nay chưa từng hỏi điều vượt quá giới hạn. Cậu luôn ngoan ngoãn, biết chừng mực, cũng vì thế mà khiến hắn yên tâm nhất. Chỉ là không ngờ hôm nay cậu lại nói ra câu này.
Hắn bỗng không biết phải trả lời thế nào. Điều đó khiến lòng hắn bực bội. Nếu là trước kia, hễ Nam Thanh hỏi, hắn sẽ dứt khoát đáp: “Sẽ”. Nhưng giờ hắn lại không thể mở miệng. Hắn không hiểu vì sao, và chính cảm xúc mơ hồ ấy càng khiến hắn khó chịu, sắc mặt cũng dần sa sầm.
Ngón tay hắn gõ nhịp mấy cái lên chân mình. Hắn bắt đầu phân tích câu hỏi kia, rồi tự thuyết phục bản thân rằng Nam Thanh muốn nhiều hơn, muốn đòi hỏi thêm. Chỉ vừa nghĩ đến đó, sự thương tiếc dành cho cậu lập tức tan biến.
Trương Thừa Dật ghét nhất là những kẻ biết đòi hỏi.
Trong xe lặng im rất lâu, không một lời đáp lại.
Nam Thanh biết mình lại lỡ lời.
“Nam Thanh, anh mong em đừng tham lam đòi hỏi nhiều hơn nữa.”
Cuối cùng, Trương Thừa Dật cắt ngang sự im lặng.
Nam Thanh ngơ ngác nhìn hắn:
“Ý anh là gì?”
Xe đã dừng trước cổng. Trời tối hẳn, mưa dưới ánh đèn xe rơi xuống li ti như bụi. Giống hệt Nam Thanh, nhỏ bé và vô nghĩa.
“Đến nơi rồi, xuống đi.” Giọng nói không chút cảm xúc.
Nam Thanh còn chưa kịp hiểu hết câu nói kia, phía trước, tài xế đã đưa cho cậu một chiếc ô. Cậu đành nhận lấy rồi bước xuống xe. Còn chưa kịp quay lại, sau lưng đã vang lên tiếng cạch, cửa đóng lại.
Bánh xe lăn đi, nước mưa bắn tung toé. Nam Thanh nắm chặt cán ô, đứng yên giữa cơn mưa. Cậu không quay đầu, chỉ như một cái bóng bị bỏ lại.
Nam Thanh thật sự muốn nhiều hơn, nhưng cậu cũng biết rõ thân phận của mình. Cậu hoang mang trước những gì vừa diễn ra trong xe, không hiểu sao lời mình nói lại khiến Trương Thừa Dật giận dữ. Cậu không biết cơn tức giận đó từ đâu đến, chỉ thấy bản thân như con chó nhỏ bị vứt bỏ bên vệ đường, không thẻ, không dây, chỉ còn lại nỗi đau nhói buốt, nóng rát khi bị chủ nhân ném xuống.
…
Ngày hôm sau, Nam Thanh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cậu đưa tay lần mò một hồi mới chạm được vào chiếc điện thoại. Theo bản năng, cậu liếc nhìn màn hình, sợ rằng là Trương Thừa Dật gọi đến.
Nhưng trên màn hình không hiện tên hắn. Dù vậy Nam Thanh vẫn giật mình bật dậy khỏi giường. Không hề do dự, cậu bắt máy, giọng hiếm khi mang theo chút vui mừng:
“Mạc Thâm!”
“Tôi đang chờ cậu ở chỗ cũ, ra ngay đi.”
Giọng từ đầu dây bên kia không có chút niềm vui nào, chỉ nghe thôi cũng cảm nhận được sự khó chịu. Lời nói ngắn gọn, dứt khoát. Chưa kịp để Nam Thanh mở miệng, điện thoại đã bị cúp.
Lúc này, Nam Thanh mới chợt nhớ ra, bấy lâu nay cậu vẫn luôn lừa dối Mạc Thâm.
Mạc Thâm, bạn cùng phòng ký túc, cũng là bạn thân nhất của Nam Thanh hồi đại học. Đến năm tư, Mạc Thâm ra nước ngoài, từ đó chỉ liên lạc qua điện thoại. Trong thời gian đó, Mạc Thâm từng về nước một lần, nhưng lúc ấy Nam Thanh đã trở thành người được Trương Thừa Dật bao nuôi. Mạc Thâm không thể tin nổi, hai người vì thế cãi nhau một trận lớn. Điều khiến anh giận nhất chính là việc Nam Thanh cam tâm tình nguyện sống như thế, thậm chí từ bỏ cả đàn cello, rời khỏi ban nhạc. Sau lần đó, Mạc Thâm đi xa và không còn liên lạc nữa. Để giữ lại tình bạn, Nam Thanh đành nói dối rằng mình đã chấm dứt mọi thứ.
Giờ đây, Mạc Thâm quay về chắc hẳn đã nghe được vài tin tức.
Nam Thanh khổ sở vò tóc, ngồi nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi gặp.
Bao nhiêu năm trôi qua, quán trà sữa cạnh trường đại học vẫn chẳng thay đổi gì. Vừa bước vào, Nam Thanh chẳng cần tìm cũng dễ dàng thấy Mạc Thâm. Anh vốn nổi bật, thêm mái tóc màu lam xám mờ và cánh tay xăm hình tự thiết kế, muốn không chú ý cũng khó.
Nam Thanh điều chỉnh lại cảm xúc, giả vờ như chưa có chuyện gì, tiến đến vỗ vai anh.
Mạc Thâm quay mặt sang, sắc mặt lạnh lùng, không hề niềm nở. Nam Thanh cũng không thấy gượng gạo, tự nhiên ngồi xuống, liếc thấy trên bàn có ly trà hoa quả, khóe mắt cong cong:
“ Vẫn là cậu hiểu tôi nhất.”
Mạc Thâm không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.
Nam Thanh bất lực thở dài:
“Muốn mắng thì mắng đi.”
Mạc Thâm trừng mắt:
“Mắng? Mắng thì có ích gì? Nếu mắng mà khiến cậu tỉnh ra, tôi đã mắng cho cậu sáng mắt từ lâu rồi. Nam Thanh, cậu đúng là não toàn chuyện yêu đương!”
Nam Thanh cười nhạt, không phản bác. Trong lòng cậu cũng thừa nhận, Mạc Thâm nói không sai, cậu đúng là một kẻ chỉ biết yêu đương mù quáng.
Thấy dáng vẻ thản nhiên ấy, Mạc Thâm càng tức giận:
“Nam Thanh, sáu năm rồi cậu vẫn còn bám theo hắn!” Anh không thể hiểu nổi: “Cậu có biết người ngoài nói gì về cậu không? Vậy mà cậu còn dám lừa tôi! Tôi đúng là ngu mới tin cậu, lẽ ra phải đi hỏi thẳng trong giới cho rõ!”
Nam Thanh cúi mắt nhìn ly trà hoa quả trước mặt, cầm ống hút chọc mạnh vào miếng dưa hấu bên trong:
“Biết.”
“Cái gì?”
“Tôi biết họ nói gì về tôi. Chẳng qua cũng chỉ là một con chó ngoan ngoãn, một món đồ chơi xinh đẹp. Không sao… tôi quen rồi.”