Ban đầu Nam Thanh nghĩ việc Trương Thừa Dật mời cả dàn nhạc chỉ là một kiểu hợp tác cùng có lợi. Dù sao thì dàn nhạc ấy cũng là chỗ dựa kiếm tiền, ở bất kỳ nơi nào họ biểu diễn cũng đều chật kín khán giả. Cậu chỉ là được đi theo mà thôi. Nam Thanh sẽ không ngây thơ mà cho rằng Trương Thừa Dật làm tất cả những điều ấy chỉ vì mình, nhưng lần này cậu đã đoán sai.
Cậu nhìn những hàng ghế trống không, bối rối quay sang người bên cạnh.
Trương Thừa Dật đã bao trọn cả nhà hát vì cậu, còn dàn nhạc mà cậu yêu thích thì đặc biệt từ nước M bay về, chỉ để biểu diễn cho một mình cậu nghe.
Trương Thừa Dật không phải chưa từng thấy dáng vẻ rạng rỡ của Nam Thanh. Thực ra, phần lớn thời gian ở bên hắn, cậu vẫn là như vậy. Nhưng Nam Thanh đang ngồi bên cạnh lúc này lại khiến hắn có chút xa lạ. Vẫn là đôi mắt phát sáng kia, nhưng dường như rất khác.
Dàn nhạc trên sân khấu vẫn đang trình diễn. Âm nhạc trầm lắng chảy vào trong mắt Nam Thanh, khiến đôi mắt ấy sáng bừng như những đám mây trắng bị lật ngược vào trong, như một nhúm tuyết rơi run rẩy từ cành cây, như sóng nước lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.
Không chỉ sáng rực mà còn trong trẻo.
Trương Thừa Dật vốn không có nhiều hiểu biết về âm nhạc, chỉ dừng ở mức nghe hay hay không. Thế nên ánh mắt hắn không thể toàn tâm đặt lên sân khấu, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Nam Thanh, hoặc cúi xuống xử lý công việc trên điện thoại.
Xưa nay, hắn vốn không thích người ở bên mình quá chói sáng. Tốt nhất đừng thu hút quá nhiều ánh nhìn, cũng đừng có quá nhiều điểm khiến người ta chú ý, vì như vậy sẽ mang đến phiền phức. Trong mắt hắn, cách dễ dàng nhất vẫn là nuôi dưỡng trong l*иg. Nhưng khi thấy Nam Thanh như thế này, hắn lại không còn nghĩ vậy nữa.
Bởi đôi mắt kia, thật sự rất đẹp.
Buổi hòa nhạc kéo dài hai tiếng rồi kết thúc. Nam Thanh muốn vào hậu trường, lần đầu tiên lấy hết can đảm đưa ra một yêu cầu nhỏ bé. Trương Thừa Dật những ngày này tâm trạng dường như khá tốt, lập tức đồng ý. Nam Thanh hào hứng biến mất khỏi tầm mắt hắn, Trương Thừa Dật không đi theo, chỉ ngồi một mình trong khán phòng rộng lớn chờ đợi.
Nam Thanh rất biết điều, không nán lại lâu. Khi bước ra, cả người tràn ngập sự phấn khởi.
Trương Thừa Dật khẽ chỉnh lại vạt áo hơi nhàu của cậu:
“Vui đến vậy sao?”
Nam Thanh gật đầu, ánh mắt cong cong nhưng chẳng phải nụ cười.
Bước ra khỏi nhà hát thì trời đã đổ mưa. Gần đến mùa hạ, thời tiết lúc nào cũng bất chợt. Tài xế đã cầm sẵn ô đứng chờ ngoài cửa, vừa thấy hai người bước ra liền vội vàng tiến tới.
Trương Thừa Dật đưa tay ý bảo Nam Thanh đi vào trong ô trước, nhưng Nam Thanh còn chưa kịp bước, từ bên cạnh bỗng có một người lao ra. Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, Nam Thanh bị đẩy mạnh ra khỏi vòng che của ô, nửa người ướt đẫm dưới mưa, ngay sau đó một cái tát dữ dội giáng xuống.
“Đồ tiện nhân! Đồ hạ tiện!” Giọng đàn ông sắc nhọn vang lên.
Nam Thanh còn ngơ ngác, người đầu tiên phản ứng lại là Trương Thừa Dật. Hắn lập tức kéo Nam Thanh vào lòng, xoay người tung một cú đá thẳng vào kẻ kia. Dường như hắn dùng lực rất mạnh, người nọ ngã nhào xuống đất, miệng há hốc nhưng không thốt được một lời.
“Đau không?” Trương Thừa Dật cúi đầu hỏi. Vết bàn tay đỏ hằn trên má Nam Thanh vô cùng chói mắt. Hắn chẳng đợi cậu trả lời đã quay sang tài xế:
“Đưa cậu ấy vào xe trước.”
Nam Thanh nhìn Trương Thừa Dật, lại liếc sang người đàn ông kia, cuối cùng đỏ mặt, lặng lẽ lên xe.
Cậu ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn qua khung cửa kính mờ mịt vì mưa, thấy người đàn ông kia quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân Trương Thừa Dật. Hắn đứng đó, mắt cụp xuống. Mưa quá lớn, cửa kính lại mờ nhòe, Nam Thanh chẳng thấy rõ nét mặt của họ, chỉ bất giác cảm thấy trong xe lạnh buốt.
Người đó cậu đã từng thấy rồi, chính là kẻ đã hôn Trương Thừa Dật dưới cơn mưa.
Nam Thanh thu lại ánh mắt, bàn tay vô thức run nhẹ. Rõ ràng ngày hôm qua Trương Thừa Dật còn hôn cậu dịu dàng đến thế, vậy mà chỉ trong chốc lát…
Cậu cúi xuống nhìn đôi giày ướt đẫm nước mưa của mình, thầm nghĩ rồi sẽ có ngày nào đó, bản thân cũng trở thành kẻ quỳ gối trong màn mưa kia hay không.
…
“Trương tiên sinh, em sai rồi… em sẽ không dám nữa. Em… em nhất thời hồ đồ, em chỉ là quá giận. Giận vì sao cậu ta có thể ở trong nhà của anh. Em… xin lỗi… em sẽ không bao giờ để lại đồ trong xe của anh nữa…” Người đàn ông quỳ dưới đất, khóc lóc thảm hại, hai tay bấu chặt lấy ống quần Trương Thừa Dật.
Trương Thừa Dật lạnh lùng nhìn xuống, lùi lại vài bước. Trên chiếc quần màu sẫm đã in hằn một dấu tay nhơ bẩn:
“Tôi chưa bao giờ giữ lại bên mình kẻ có dã tâm lệch lạc.”
“Em sai rồi… em sẽ không bao giờ như vậy nữa… Anh đừng bỏ rơi em.”
Cậu con trai quỳ trên đất, lê từng bước lại gần. Vốn định đưa tay níu lấy thứ gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Trương Thừa Dật, cậu ta liền không dám động đậy thêm.
“Cậu có biết vừa rồi cậu đã tát vào ai không?”
Thân người nọ run lên, sắc máu nơi môi lập tức rút sạch, chỉ có thể lắc đầu.
“Là người trong số những kẻ tôi nuôi mà tôi yêu thích nhất.” Giọng hắn thản nhiên, đến cả hai chữ yêu thích cũng chẳng có chút dao động: “Cậu vừa đánh vào mặt của cậu ấy.”
Nghe vậy, kẻ kia lập tức hiểu ra ý tứ. Sau hai giây do dự, cậu ta giơ tay tát thẳng vào mặt mình một cái.
Trương Thừa Dật vẫn chưa có ý định rời đi.
Không đoán nổi hắn muốn gì, kẻ đó chỉ có thể tự vả thêm một cái nữa. Tiếng mưa càng lúc càng lớn, che lấp cả những âm thanh dồn dập. Không biết đã qua bao lâu, Trương Thừa Dật cuối cùng mới mở miệng:
“Cút!”
Người nọ sững sờ, ngẩng lên khuôn mặt đã sưng vù, ánh mắt ngơ ngác. Cậu ta vẫn nghĩ rằng chỉ cần hắn nguôi giận, cậu ta sẽ có thể tiếp tục ở lại bên cạnh, vẫn có thể sống một cuộc đời xa hoa đầy đủ.
“Thế nào? Nghe không hiểu sao?” Ánh mắt Trương Thừa Dật phủ đầy bóng tối: “Tôi không thích làm mọi chuyện quá tuyệt tình.”
Đó đã là lời cảnh cáo cuối cùng của hắn.