Nói xong, Trương Thừa Dật rời đi. Nam Thanh ngồi trên giường thất thần một lúc, sau đó nhịn cơn khó chịu dữ dội, khó nhọc xuống giường. Dù đã bôi thuốc nhưng vẫn bỏng rát đến mức hai chân chẳng có chút sức lực nào. Khoảng cách rõ ràng rất ngắn, nhưng Nam Thanh lại đi mất cảm giác như cả mấy tiếng đồng hồ. Đến lúc đứng trước gương, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi.
Khi Nam Thanh xuống lầu, Trương Thừa Dật đang nghe điện thoại. Thấy cậu xuống, hắn đưa tay chỉ vào bàn ăn. Trương Thừa Dật không biết nấu nên đồ ăn trên bàn chắc chắn là đồ gọi ngoài. Nam Thanh lê đôi chân hơi run rẩy đến bàn, nhìn toàn những món cay nồng. Rõ ràng Trương thiếu gia chẳng hề biết chăm sóc người khác.
Cậu không muốn để hắn chờ lâu nên ăn nhanh hơn hẳn. Đợi ăn xong, Trương Thừa Dật vẫn chưa dứt điện thoại. Nam Thanh liền dọn dẹp bát đũa, sau đó ngoan ngoãn đứng một bên chờ hắn xong việc.
Có lẽ dáng vẻ ngoan ngoãn ấy hợp ý hắn, Trương Thừa Dật khẽ cười rồi kéo Nam Thanh vào trong ngực, đỡ eo cậu đến cửa. Điện thoại cũng vừa kết thúc, hắn cúi xuống thay giày, Nam Thanh thì thay rất chật vật, phần eo đau nhức đến khó chịu. Trong đầu thoáng nghĩ hay là đi dép lê ra ngoài luôn cho tiện. Ý nghĩ còn chưa kịp thành đã thấy Trương Thừa Dật bỗng ngồi xuống, đưa tay nắm lấy cổ chân cậu, nhẹ nhàng nâng lên, sau đó xỏ vào giày.
Cả loạt động tác khiến Nam Thanh không biết phải làm sao, ngượng ngùng co chân lại một chút.
“Đừng động.”
Nam Thanh lập tức bất động, đôi mắt mở to nhìn Trương Thừa Dật, để mặc hắn thay giày cho mình.
“Cảm ơn.” Hai vành tai Nam Thanh khẽ hồng lên. Rõ ràng hai người còn thân mật hơn thế rất nhiều, vậy mà cậu vẫn không kìm được sự nóng ran này.
Trương Thừa Dật không nói gì, chỉ nắm tay Nam Thanh bước ra ngoài. Hắn đi nhanh, Nam Thanh buộc phải tăng tốc bước theo, mắt dán vào bàn tay đang được hắn nắm chặt. Trong khoảnh khắc đó, dường như mọi đau đớn trên người đều tan biến. Ngoài vườn, hoa đang nở rộ, ngay cả gió cũng mang theo mùi hương ngọt dịu.
Nam Thanh nghĩ giá như hoa mãi mãi nở thế này thì tốt biết bao. Giá như con đường này chẳng bao giờ đi hết thì tốt biết bao.
Nhưng con đường ngắn lắm, nên vị ngọt ngào ấy cũng thật chóng vánh.
Hai người lên xe. Nam Thanh không biết sẽ phải ngồi bao lâu, vì để ý đến cái lưng đau nhức, cậu liếc sang Trương Thừa Dật, hỏi khẽ:
“Em có thể ngồi kê thêm gối dựa không?”
Trương Thừa Dật gật đầu. Được cho phép, Nam Thanh lấy chiếc gối đặt vào. Cùng lúc đó, một vật theo chiếc gối trượt xuống, lướt qua ghế da, rơi ngay trên giày Nam Thanh.
Mọi niềm vui phút chốc vỡ vụn. Nam Thanh ngơ ngác nhìn, đó là một chiếc qυầи ɭóŧ. Của ai, không cần nghĩ cũng rõ ràng.
Trương Thừa Dật cũng thấy, sắc mặt lập tức sa sầm:
“Dừng xe, về!”
Ba chữ lạnh lẽo đến tận xương.
Người lái xe không biết ghế sau đã xảy ra chuyện gì, nhưng lập tức làm theo, anh ta phanh gấp, quay đầu xe, tất cả liền mạch.
Cổ họng Nam Thanh hơi khô, cậu liếʍ đôi môi, cảm giác có chút cay xè. Ánh nắng ngoài kia đã chẳng còn dịu dàng, xuyên qua cửa kính rọi vào, vừa vặn chiếu lên chiếc qυầи ɭóŧ kia. Nửa khuôn mặt Nam Thanh bị ánh nắng thiêu đốt, bỏng rát đến mức như muốn bong tróc. Cậu chậm rãi ngồi thẳng dậy, bàn tay siết gối dựa cũng dần nới lỏng. Tia sáng hắt lên hàng mi dài của cậu, làm chúng lấp lánh, giống như xúc tu của một con bướm bị gãy.
Xe dừng trước cổng nhà, hoa trong vườn xào xạc run rẩy, như thể chỉ một cơn gió nữa thôi cũng sẽ bứt chúng ra khỏi cành.
“Xuống xe.” Trương Thừa Dật nói: “Chúng ta đổi xe khác.”
“Ừm.” Nam Thanh khẽ đáp, quay người, ánh sáng lướt qua khuôn mặt cậu, để lại cho Trương Thừa Dật chỉ một đỉnh đầu lông tơ mềm mại. Sau đó Nam Thanh mở cửa bước xuống.
Trương Thừa Dật thấy mình bực bội, có phần tức giận, nhưng lại không rõ thứ cảm xúc ấy từ đâu ra, giống như có ai đó ép buộc nhét vào lòng hắn. Hắn liếc sang Nam Thanh, chỉ thấy cậu trắng nhòa, như mặt trời quá chói mà chẳng thể nhìn rõ.
Người lái xe rất nhanh đã đổi sang một chiếc khác. Lên xe, Nam Thanh không còn động đến gối tựa nữa mà ngồi thẳng xuống ghế. Trương Thừa Dật không nói gì, cúi đầu gửi một tin nhắn, sau đó nghiêng người áp sát Nam Thanh, hôn nhẹ lên mái tóc cậu, kéo cậu vào vòng tay mình.
Quãng đường dài hơn Nam Thanh tưởng. Điều đó chẳng khác nào một sự tra tấn, thân thể đau nhức đến tận cùng, mà trái tim cũng không kém, bởi Trương Thừa Dật luôn có cách khiến trái tim vốn đã rách nát của cậu lại chồng thêm một vết thương mới.