Ngón tay trắng muốt của cậu lơ lửng trên màn hình đang phát ra ánh sáng xanh, do dự một lát, cuối cùng không làm gì cả, tắt điện thoại rồi cất vào túi. Cậu lặng lẽ ngồi trên chiếc sofa xám, như một bức tượng đồng cổ xưa, đôi mắt phản chiếu ánh đèn ngoài vườn, khiến cậu có vẻ như mang theo chút hơi ấm của con người.
Không biết bao lâu sau, ngoài cửa sổ bất chợt vang lên tiếng động cơ xe rất nhẹ. Tuy rất khẽ, nhưng Nam Thanh vẫn nghe thấy. Âm thanh đó mỗi lúc một rõ ràng hơn, cùng với đó là chùm sáng mạnh quét từ bên trái, kéo dài bóng của cậu và chiếc sofa thành một vệt dài rồi từ từ biến mất.
Nam Thanh chỉ sững sờ một giây, sau đó lập tức bật dậy. Động tác quá vội, cậu vô tình làm đổ ly nước bên cạnh. Cậu không kịp dọn dẹp, chạy vội vào phòng tắm mở nước nóng, không ngừng nghỉ mà lao thẳng xuống tầng dưới.
Thời gian vừa vặn, ngay khi Nam Thanh đứng ở cửa, cánh cửa cũng mở ra. Gần như cùng lúc đó, đôi mắt vốn bình lặng của cậu dần ánh lên một tia sáng, tuy nhỏ nhưng trong trẻo vô cùng.
Mười ngày rồi, Nam Thanh đã không gặp hắn suốt mười ngày.
Trương Thừa Dật khoác áo trên khuỷu tay, xuất hiện trước cửa với dáng vẻ mệt mỏi sau chuyến đi. Trên mặt hắn là sự thản nhiên hoàn toàn khác Nam Thanh, thậm chí lông mày cũng không hề nhướn lên dù chỉ một chút. Hắn bình tĩnh nhìn người trước mặt, sau đó đưa tay ra.
Nam Thanh thấy vậy, lập tức nhận lấy chiếc áo trong tay hắn rồi nói ra câu đầu tiên trong ngày.
“Anh về rồi.”
Trương Thừa Dật khựng người lại khi đang thay giày, rồi đáp một tiếng: “Ừ.”
Nam Thanh nhìn hắn đầy lưu luyến, chăm chú dùng ánh mắt để khắc họa từng đường nét trên gương mặt hắn, như thể muốn dùng cái nhìn trần trụi ấy để bù đắp hết nỗi nhớ suốt mười ngày qua:
“Em đi hâm lại đồ ăn nhé, anh có muốn tắm trước không? Nước nóng em đã mở rồi.”
Trương Thừa Dật ngẩng đầu lên, mang dép vào, hờ hững bước ngang qua Nam Thanh:
“Anh ăn rồi.”
Nam Thanh sững sờ.
Đã ăn rồi?
Trương Thừa Dật thấy cậu không theo kịp, quay đầu lại hỏi:
“Sao vậy?”
Nam Thanh vẫn chưa hoàn hồn, vội vàng đáp:
“À… không, không có gì.”
Cậu bước lên vài bước, treo áo lên móc, rồi lặng lẽ đi theo Trương Thừa Dật lên lầu.
Trên trần cầu thang là một chiếc đèn pha lê đắt đỏ, vì được lau dọn định kỳ nên mỗi viên pha lê đều lấp lánh, ánh sáng phát ra từ đó phản chiếu thành những vệt sáng dài như pháo hoa, rơi nhẹ nhàng xuống vai Trương Thừa Dật, trông như có những vì sao đang đáp xuống người hắn.
Nam Thanh không thể phủ nhận rằng Trương Thừa Dật luôn có thể khiến tim cậu đập nhanh, dù chỉ là một bóng lưng.
Lên đến phòng, Trương Thừa Dật đi vào phòng tắm ngâm mình, Nam Thanh mang bộ đồ ngủ đặt vào giỏ đồ trước cửa. Cậu làm điều đó vô số lần, không cần Trương Thừa Dật nhắc nhở, cậu đã tự động chuẩn bị sẵn sàng.