Ánh mắt Trương Thừa Dật dừng rất lâu trên người Nam Thanh, chờ đợi cậu trả lời.
Nam Thanh mím môi, liếc nhìn hắn rồi tùy tiện tìm một cái cớ:
“Anh quá bận rộn.”
Câu trả lời này khiến căn phòng lặng đi mấy giây.
Vài giây sau, bàn tay Trương Thừa Dật…
…
…
Gương mặt Nam Thanh rất đẹp, nhưng cảnh sắc ẩn giấu dưới khuôn mặt ấy lại càng mê người hơn nữa. Làn da trắng nõn không chút tì vết, vương chút ửng đỏ, đẹp đến mức giống như một tác phẩm nghệ thuật.
Nam Thanh không chịu nổi ánh mắt chăm chú như vậy. Cậu run rẩy khẽ gọi tên hắn. Trương Thừa Dật hơi ngẩn ra, lập tức tỉnh táo lại, nơi khóe mắt nhuộm lên những tia máu đỏ. Tim hắn lỡ nhịp một giây, sự rung động này vốn không nên tồn tại.
…
Nụ hôn này, so với mọi lần trước lại dịu dàng hơn rất nhiều. Nam Thanh vô thức vòng tay ôm lấy cổ hắn, chậm rãi khép mắt lại.
…
…
Tầm mắt cậu dần trở nên trắng xóa, ý thức mơ hồ. Chỉ nhớ lờ mờ rằng có người ôm mình lên, sau đó đặt vào dòng nước ấm áp. Chuyện sau đó cậu hoàn toàn không còn nhớ.
Ngày hôm sau, Nam Thanh ngủ đến tận giữa trưa mới tỉnh dậy. Quần áo đã được mặc chỉnh tề. Không còn ở phòng ngủ chính nữa mà là đang nằm trong phòng ngủ phụ. Bên cạnh có chiếc áo ngủ Trương Thừa Dật đã cởi ra. Hẳn là nửa đêm về sau hắn ôm cậu sang phòng khác.
Phòng ngủ chính rốt cuộc đã bị giày vò đến mức nào mới phải đổi chỗ? Nam Thanh không dám nghĩ sâu, gương mặt đỏ bừng, đỏ đến mức có chút đáng yêu.
Nam Thanh vẫn còn đang nghĩ đến chuyện tối qua. Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm đặc biệt với cậu, thật sự có ý nghĩa như một lần thân mật đúng nghĩa. Cậu vẫn chìm trong những suy nghĩ của mình.
Cửa mở ra, Nam Thanh ngẩng đầu nhìn. Thấy Trương Thừa Dật đứng ngoài cửa, hắn mặc đồ ở nhà, trong tay cầm một tách cà phê, tựa người nơi khung cửa nhìn cậu. Nam Thanh hơi sững lại:
“Anh không đến công ty sao?”
Trương Thừa Dật đáp:
“Xong việc rồi, nghỉ một ngày.” Nói xong nhấp một ngụm cà phê: “Anh đã giúp em xử lý sạch sẽ, cũng bôi thuốc rồi. Chiều nay đưa em đến một nơi.”
Nam Thanh ngơ ngác nhìn hắn mấy giây.
“Em chẳng phải muốn đi nghe hòa nhạc sao? Anh đặc biệt mời dàn nhạc mà em thích nhất, chiều sẽ đưa em đi.” Nói rồi, Trương Thừa Dật dừng lại vài giây, sau đó nói thêm: “Xem như là bù đắp.”
Nam Thanh từng khao khát sự dịu dàng và quan tâm từ hắn, nhưng mong cầu nhiều lần mà không được, cậu đã thôi hy vọng. Vậy mà giờ, Trương Thừa Dật lại bất ngờ cho cậu điều ấy, khiến cậu không biết nên làm sao, sợ rằng đây chỉ là giấc mơ, sợ khi tỉnh lại căn nhà này vẫn lạnh lẽo tối tăm, không có Trương Thừa Dật, càng không có sự dịu dàng của đêm qua.
Thấy Nam Thanh không có phản ứng, Trương Thừa Dật hơi nhíu mày:
“Sao thế? Không thích à?”
Nam Thanh khẽ thốt: “A…” Cậu liền mạnh tay véo vào lòng bàn tay mình dưới chăn, thật đau, không phải mơ.
Nam Thanh nhìn về phía Trương Thừa Dật, khóe mắt hơi cong lên, nhưng dường như lại nghĩ đến điều gì, cậu vội kìm lại nụ cười vừa nhen nhóm, chỉ có thể bình tĩnh nói:
“Em rất thích. Cảm ơn anh, Trương Thừa Dật.”