Nam Thanh nhìn chằm chằm vào bức tường đen kịt, đôi mắt có chút khó chịu, giống như có hạt cát nào len vào, vừa khô vừa rát. Việc Trương Thừa Dật không muốn chạm vào mình khiến cậu cảm thấy vô cùng bất an, như thể mình sắp trở thành kẻ bị vứt bỏ. Dù sao, tốc độ thay người của Trương Thừa Dật vốn rất nhanh.
Ý nghĩ này thật hèn mọn, chẳng có chút tôn nghiêm nào. Thế nhưng… Nam Thanh không cách nào ngăn được.
Tiếng hít thở sau lưng đều đặn và bình ổn, đó là âm thanh phát ra từ người mà cậu yêu. Hai tấm lưng dán sát vẫn có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể đối phương. Không bỏng rát nhưng vô cùng rõ ràng. Rõ ràng gần ngay trước mắt, lại xa đến nỗi chẳng thể chạm vào. Khoảng không giữa hai người giống như có một bức tường trong suốt ngăn cách.
Nam Thanh khẽ động đậy, rất khẽ, rồi từng chút, từng chút dịch chuyển cơ thể mình. Từ thế nằm quay lưng, cậu xoay lại thành đối diện. Cậu nhìn chằm chằm vào tấm lưng Trương Thừa Dật rất lâu, cuối cùng dè dặt đưa tay ra, khẽ kéo mấy cái nơi vạt áo ngủ của hắn.
Quả nhiên Trương Thừa Dật vẫn chưa ngủ. Một tiếng thở mũi đầy mất kiên nhẫn phát ra. Giọng nói hắn vang lên, không chút cảm xúc:
“Sao vậy?”
Nam Thanh cắn chặt môi mình, như thể muốn cắn đến bật máu:
“Làm không? Thừa Dật.”
Trong bóng tối, giọng nói của Nam Thanh đặc biệt rõ ràng, có chút run rẩy.
Trương Thừa Dật vẫn không quay người lại, nhưng các đường cơ trên lưng hắn thoáng căng cứng.
“Em muốn, Thừa Dật.” Nam Thanh vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng ấy. Ánh sáng ban đêm không soi tỏ được đôi mắt đẹp của cậu, cũng không thấy rõ sự thỏa hiệp và tự giễu lan dần trong đáy mắt ấy.
Người trong bữa tiệc nói chẳng sai chút nào.
Cậu chẳng khác nào một con vịt, khẩn cầu người đàn ông trước mặt bố thí cho mình chút thương hại.
Rốt cuộc Trương Thừa Dật cũng có phản ứng. Chiếc giường khẽ rung, hắn xoay người, chống nửa người lên bằng khuỷu tay. Hắn bật cười khẽ, Nam Thanh không nghe ra được nụ cười ấy mang ý gì.
“Nam Thanh, sao em lại đòi hỏi thế? Không phải em không muốn à?” Hắn nói.
Nam Thanh hiểu ngay Trương Thừa Dật đang ám chỉ điều gì.
“Ngày hôm đó em bị sốt, người rất khó chịu.” Nam Thanh thu lại ánh mắt, cậu sợ nhìn thấy sự khinh thường trong mắt Trương Thừa Dật, cho dù trong ánh sáng lúc này không thể thấy rõ, cậu vẫn không dám đánh cược. “Sau đó sốt mấy ngày liền mới khỏi.”
Lời vừa dứt, đèn đầu giường sáng lên. Ánh sáng chói chang làm đôi mắt Nam Thanh mờ đi, đau nhói. Nước mắt trào ra, hoàn toàn không thể ngăn lại.
“Bị sốt sao?” Trương Thừa Dật đã ngồi dậy. “Là vì không xử lý sạch sẽ sao? Sao em không nói với tôi? Sau đó có uống thuốc không? Có đi khám không? Giang Diên không báo lại cho tôi việc này.”
Hắn hỏi quá nhiều. Nam Thanh không biết nên trả lời câu nào.
Cậu ngẩng mặt nhìn hắn, nghĩ thầm: Tại sao mình lại không nói nhỉ? Cậu nhớ, khi vừa mới thiết lập mối quan hệ này với Trương Thừa Dật không bao lâu, mình đã đổ bệnh. Khi ấy, cậu vốn muốn nhân cơ hội tỏ ra đáng thương một chút để hắn dành nhiều thời gian bên cạnh mình hơn.
Nhưng phản ứng của Trương Thừa Dật… cậu vĩnh viễn không thể quên. Ánh mắt đó tràn đầy khinh bỉ và chán ghét. Hắn nói:
“Cất mấy trò tâm tư của em, nhận rõ bản thân mình là gì đi.”
Từ đó về sau, Nam Thanh không bao giờ bệnh tật nữa, ít nhất là trước mặt Trương Thừa Dật sẽ không.