Nam Thanh đưa tay gạt mạnh đi nước mắt.
Tiếng ổ khóa vang lên, cánh cửa từ từ mở ra.
Nam Thanh ngẩng đầu, nở một nụ cười:
“Trương tiên sinh, anh về rồi.”
Bước chân Trương Thừa Dật khựng lại ngay ngưỡng cửa. Hắn cau mày, nhìn gương mặt đang mỉm cười xinh đẹp của Nam Thanh:
“Không phải đã nói đừng có cười nữa sao?”
Nam Thanh dường như đã biết trước sẽ như vậy, lập tức thu lại nụ cười, khẽ nói:
“Xin lỗi.”
Trương Thừa Dật xua tay, cởϊ áσ khoác rồi đưa qua. Nam Thanh liền nhanh chóng đón lấy, mắt dõi theo bóng lưng Trương Thừa Dật đi ngang qua mình, nhìn hắn từng bước, từng bước rời xa.
Nam Thanh tất nhiên biết Trương Thừa Dật không thích mình cười. Thế nhưng nếu lúc ấy không cười, cậu sẽ bật khóc mất. Mà cậu không muốn khóc trước mặt hắn.
Chỉ đến khi Trương Thừa Dật biến mất khỏi tầm mắt, Nam Thanh mới di chuyển bước chân đi vào phòng. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy. Trương Thừa Dật không ngâm bồn, hình như còn xả hết nước đi. Nam Thanh ngẩn ngơ đứng trước cửa, hồi lâu mới đưa tay gõ mấy cái, nhẹ giọng hỏi:
“Nước không đủ ấm sao?”
Rất lâu sau vẫn không có tiếng đáp. Nam Thanh đành lấy áo ngủ của hắn, ngoan ngoãn đứng chờ ngoài cửa. Cậu chờ đến khi hai chân tê dại, Trương Thừa Dật mới từ phòng tắm mờ sương bước ra. Toàn thân hắn còn ướt sũng chẳng buồn lau khô, mái tóc được chải gọn ra phía sau, sạch sẽ, tinh tươm. Hắn đứng thẳng, dáng người cao hơn, đôi mắt đẹp hơi rủ xuống, ánh nhìn nhàn nhạt từ khe mi rơi lững lờ lên người Nam Thanh:
“Còn chưa ngủ sao?”
Nam Thanh sững sờ. Theo thói quen, chuyện kia vốn là điều không thể thiếu. Mỗi lần trước khi Trương Thừa Dật về, cậu đều tắm rửa sạch sẽ, thay chiếc sơ mi trắng mà hắn thích nhất. Đó đã trở thành thói quen khắc sâu tận xương tủy suốt nhiều năm qua, một trình tự mặc định. Ấy vậy mà hôm nay Trương Thừa Dật lại chỉ hờ hững tựa vào khung cửa, buông một câu:
“Còn chưa ngủ sao?”
Câu nói ấy chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt Nam Thanh. Sự chờ đợi theo thói quen của cậu bỗng hóa thành trò cười, biến cậu thành một kẻ hèn mọn, khát khao đến nhục nhã, chờ đàn ông ban ân trên giường.
Thấy Nam Thanh im lặng, Trương Thừa Dật mím môi, tỏ vẻ không hài lòng, hất vai va vào cậu một cái, sau đó rút chiếc áo ngủ trong tay cậu, bước thẳng đến giường. Thân thể Nam Thanh theo cú va lệch sang một bên. Cậu nghe thấy giọng Trương Thừa Dật dửng dưng nói:
“Người khác đã hầu hạ tôi rồi.”
Đôi mắt Nam Thanh đỏ hoe gần như ngay sau câu nói ấy. Cậu cố chớp mắt thật mạnh để xua đi cảm giác chua xót, sợ hắn nhìn thấy, liền tỏ ra bình thản:
“Em… đi bật quạt thông gió trong phòng tắm.”
Nói rồi cậu bước vào phòng tắm. Bên trong còn vương lại hơi ẩm nhớp nháp, hòa cùng mùi hương đặc trưng từ cơ thể Trương Thừa Dật. Thứ mùi ấy theo làn hơi nước, chậm rãi bám vào da thịt Nam Thanh. Cậu đau khổ chống tay lên bồn rửa mặt, vặn nước, cúi xuống rửa mặt một lần. Cậu ở trong đó khá lâu, cho đến khi sắc đỏ trong mắt nhạt đi mới bước ra.
Ngoài kia chỉ có đèn ngủ đầu giường được bật. Trương Thừa Dật đã nằm trong chăn, tựa lưng vào đầu giường, trên đầu gối đặt chiếc laptop, ngón tay gõ lách cách. Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt hắn khiến ngũ quan hiện rõ sáng tối đan xen, chỗ sâu thì như được nhấn mực, chỗ mềm mại thì càng thêm dịu dàng. Nếu đây là một bức tranh, nhất định sẽ là một tác phẩm khiến Nam Thanh sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để mua về.
Khuôn mặt ấy đã mê hoặc Nam Thanh quá lâu, đến mức bất kể có chuyện gì xảy ra, chỉ cần nhìn thoáng qua gương mặt Trương Thừa Dật, trong lòng cậu cũng sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.
Nam Thanh khinh thường chính bản thân mình từ tận đáy lòng.
Nhưng mà ai bảo cậu lại thích hắn chứ. Thích vốn dĩ chẳng cần lý do, cũng chẳng thể nói đến ủy khuất hay không ủy khuất. Dù sao tất cả đều là tự nguyện, không trách được bất cứ ai, nhất là Trương Thừa Dật.
Nam Thanh không nói một lời, chui vào trong chăn, lặng lẽ nằm xuống. Hai người cách nhau một khoảng không nhỏ, suốt cả quá trình Trương Thừa Dật không nói với cậu lấy một câu. Nam Thanh rất muốn lại gần anh, rất muốn từ nơi anh lấy một chút ấm áp, cho dù chỉ là một chút thôi. Nhưng cậu không dám, chỉ có thể cẩn thận khom lưng lại, hy vọng bằng tư thế này, có thể gần Trương Thừa Dật thêm một chút.
Tiếng gõ bàn phím của Trương Thừa Dật trong đêm yên tĩnh, nhịp nhàng như đang gõ trực tiếp vào trái tim Nam Thanh. Hắn làm việc bao lâu thì Nam Thanh cũng tỉnh táo bấy lâu.
Khi Trương Thừa Dật nằm xuống, luồng gió theo chăn lùa vào, khẽ lướt qua tấm lưng đang cong lại của Nam Thanh. Ngay sau đó cậu cảm nhận được sau lưng mình dán chặt vào một thứ cứng rắn. Không phải là vòng tay ôm ấp của Trương Thừa Dật, cậu quá hiểu từng chi tiết của hắn, chỉ cần không cần nhìn cũng biết đó là gì.
Đó là tấm lưng của Trương Thừa Dật. Hắn không còn giống như trước kia ôm cậu vào lòng, mà chỉ để lại cho cậu một bóng lưng lạnh lùng.
---
Lời tác giả
Cảm ơn, tôi tức chết rồi đấy!