Chương 16

Trương Thừa Dật không nói tối nay sẽ về ăn cơm nên Nam Thanh tự mình qua loa cho xong bữa. Ăn xong, cậu lấy cây đàn cello của mình ra. Đã rất lâu rồi cậu không chạm vào nó nữa, bởi từ khi ở bên Trương Thừa Dật, người vốn chẳng thích cậu chơi nhạc, Nam Thanh đã không còn kéo đàn thêm lần nào.

Cậu cẩn thận đưa tay chạm vào nhạc cụ, lấy nhựa thông chà qua chà lại trên dây cung, sau đó dịu dàng lau sạch thân đàn. Kiểm tra lại ngựa đàn, nới lỏng dây cung, cuối cùng mới đặt chiếc cello vào hộp đàn được lót bằng nhung.

Làm xong tất cả, Nam Thanh thay một chiếc sơ mi trắng, rót một cốc nước rồi ngồi xuống sofa, bắt đầu cuộc chờ đợi quen thuộc, vô tận.



Ánh đèn xe lóe ngoài cửa, Nam Thanh như thường lệ chạy xuống lầu, cung kính đứng trước cửa chờ Trương Thừa Dật bước vào, hưng lần này hắn mãi vẫn không xuất hiện.

Nam Thanh dường như cảm nhận được gì đó, cúi đầu chớp mắt, sau đó chậm rãi đi đến bên cửa sổ. Ngoài kia mưa bụi bay trong ánh đèn đường, như những hạt bụi nhỏ lơ lửng giữa không trung. Khung cảnh bên ngoài đẹp đến nao lòng, vừa mộng mơ vừa lãng mạn, mưa nhẹ, đèn đường, bóng cây chập chờn, loang lổ như một bức tranh.

Ánh mắt Nam Thanh rơi xuống nơi không xa, qua lớp kính lạnh lẽo, cậu nhìn thấy Trương Thừa Dật đang cúi đầu hôn một chàng trai. Vì trời quá tối nên cậu không nhìn rõ gương mặt người kia, chỉ biết rằng khoảng cách ấy chính là khoảng cách của những kẻ yêu nhau. Không biết đã qua bao lâu họ mới tách ra.

Những hạt mưa rơi xuống vai họ dịu dàng mà cẩn thận. Nam Thanh thấy Trương Thừa Dật đưa chiếc ô của mình cho chàng trai kia, họ đứng trong mưa nói chuyện hồi lâu. Sau cùng Trương Thừa Dật đưa tay xoa mái tóc người ấy, cậu ta mới luyến tiếc bước lên xe rời đi.

Ngắm nhìn cảnh tượng đầy lưu luyến ấy, trái tim Nam Thanh lại nặng nề đập lên từng nhịp, nhức nhối không thể nghi ngờ.

Cậu chậm rãi thu hồi ánh mắt, lặng lẽ đứng bên cửa sổ, trông chẳng khác nào một gốc cây mục ruỗng.

Trương Thừa Dật thật dịu dàng! Nam Thanh nghĩ thầm.

Đã rất lâu rồi cậu không còn được nhìn thấy một Trương tiên sinh dịu dàng đến thế. Đã bao lâu rồi nhỉ? Cậu không nhớ rõ, chỉ nhớ rằng thuở dịu dàng nhất, Trương Thừa Dật cũng từng cẩn trọng hôn lên môi mình như thế.

Nam Thanh, mày phải quen rồi.

Còn một phút nữa Trương Thừa Dật sẽ mở cửa bước vào.

Nam Thanh lùi vài bước, vươn tay kéo rèm cửa, ngăn cách toàn bộ cảnh tượng ngoài kia bằng lớp vải nặng nề.

Thế nhưng…

Nam Thanh ôm lấy ngực mình.

Nhưng mà… vẫn đau quá!

Còn 30 giây.

Đau lắm…

Tại sao? Rõ ràng đã phải quen rồi. Tại sao nhìn thấy lần nữa, tim lại nhói đến thế?

Còn 15 giây.

Nam Thanh, không được khóc.

Không được khóc.

Còn 3 giây!