Lực ghì chặt Nam Thanh bỗng biến mất.Tiếp đó là tiếng vật nặng va chạm trầm đυ.c vang lên. Nam Thanh rơi thẳng xuống đất, đầu gối vốn đã trầy xước lại đập mạnh vào hòn đá, nhưng cậu như chẳng còn cảm giác đau đớn, chỉ quỳ gối bất động, ánh mắt ngây dại nhìn chiếc lá rơi ngay trước mặt, bị vấy bẩn bởi lớp đất ẩm ướt.
“Tụi… tụi em chỉ đang chơi với nó thôi.”
“Đúng rồi, đùa chút mà. Chỉ đùa thôi.”
“Ừ… đúng rồi, đùa chút… À, hình như sắp vào học rồi nhỉ?”
“Đúng, đúng… đi học thôi.”
Tiếng bước chân vội vã vang lên, càng lúc càng xa rồi biến mất hẳn.
Nam Thanh vẫn chìm trong trạng thái trống rỗng, hoàn toàn không nhận ra có một người đang chậm rãi tiến đến gần.
“Cậu không sao chứ?”
Nam Thanh chớp mắt một cái, như thể đang cố gắng tìm lại ý thức.
Bỗng nhiên, trước mắt tối sầm, có thứ gì đó rơi xuống đầu, che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại vài tia sáng yếu ớt len qua kẽ hở.
Cậu cuối cùng cũng có phản ứng, đưa tay lên nắm lấy thứ trên đầu, là một chiếc áo. Cậu nhẹ nhàng kéo xuống, áo rơi xuống, người kia dường như lại tiến sát thêm vài bước, hơi thở mơ hồ vang bên tai.
“Quần của cậu đâu?”
Nam Thanh không phản ứng, như không hiểu người đối diện đang nói gì, không trả lời.
Ngay sau đó, đôi chân bỗng thấy ấm áp, chiếc áo ấy được phủ lên, mang theo hơi ấm chủ nhân của nó. Nam Thanh rốt cuộc cũng động đậy, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía phát ra giọng nói.
Trương Thừa Dật đang ngược sáng ngồi xổm trước mặt cậu, ánh mắt chuyên chú dõi theo.
Các đường nét trên khuôn mặt hắn bị bóng tối khắc họa thêm phần sâu sắc, vừa rõ ràng vừa nặng nề. Phía sau hắn là những chiếc lá úa rơi rụng trong nắng chiều, thứ ánh sáng nhạt xuyên qua tầng tầng cành khô, tán ra như những vệt sáng rực rỡ, phủ lên người Trương Thừa Dật một lớp quầng sáng dịu nhẹ.
“Cậu không sao chứ? Còn đi nổi không?”
Nam Thanh ngây ngẩn nhìn hắn, ánh mắt gắt gao dán chặt lấy bóng hình trước mắt.
Thần linh đã nghe thấy lời cầu cứu của cậu, cho nên đưa Trương Thừa Dật đến, đưa anh ấy đến ngay trước mắt cậu.
Trương Thừa Dật lại nhìn Nam Thanh, thấy cậu bất động, lại nhìn vết máu chảy không ngừng nơi đầu gối, tưởng rằng cậu đã bị dọa đến ngẩn người:
“Trong xe tôi có quần, tôi đưa cậu đi. Còn đi nổi không?”
Nam Thanh khẽ lắc đầu, theo bản năng khao khát thêm một chút dịu dàng.
Giây kế tiếp, Trương Thừa Dật cúi xuống, bế cậu lên. Khoảnh khắc Nam Thanh nằm trong vòng tay hắn, cậu bỗng òa khóc, không chỉ rơi nước mắt mà bật khóc thành tiếng.
Nam Thanh không biết vì sao mình lại khóc, chỉ là lúc đó không thể kìm nén được nữa. Cậu rúc chặt trong ngực Trương Thừa Dật, gương mặt vùi sâu nơi l*иg ngực hắn, nghẹn ngào nức nở.
Có người đã cứu cậu.
Lần đầu tiên.
Cũng là lần duy nhất.
Và chính từ khoảnh khắc ấy, Nam Thanh đã đem lòng thích, thích chàng trai chỉ gặp một lần nhưng đã dang tay cứu mình, Trương Thừa Dật.
…
Nam Thanh vẫn còn đắm chìm trong hồi ức quá khứ, bỗng một tiếng chuông điện thoại vang lên kéo cậu về hiện thực.
Trên màn hình, nổi bật một tin nhắn.
Chỉ một chữ, là Trương Thừa Dật trả lời: “Về.”
Nam Thanh nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, rồi nở nụ cười thỏa mãn.
Tâm trạng lập tức tốt lên, cậu bắt đầu tưới hoa trong vườn.
Không biết có phải ảo giác hay không, mà trước mắt mọi thứ bỗng trở nên rực rỡ hơn, những bông hoa cũng dường như tươi thắm hơn thường ngày.
Bởi mọi người thấy đấy, chỉ cần Trương Thừa Dật cho Nam Thanh một chút ngọt ngào, dù chỉ là một chữ cũng đủ khiến cậu vui sướиɠ cả ngày.
Dù Trương Thừa Dật của hiện tại thất thường, tính tình nóng nảy hơn nhiều, Nam Thanh chưa từng hối hận, vì trong lòng cậu luôn có một mảnh đất trong lành, nơi ấy có Trương Thừa Dật của những năm tháng tuổi trẻ, có chàng trai đã từng dang tay ôm lấy cậu trong lúc cậu tuyệt vọng nhất.
Hơn nữa, Trương Thừa Dật từng nói hắn sẽ không bao giờ thích ai, hắn không có khả năng yêu thích bất kỳ người nào. Nam Thanh là người rất giỏi tự an ủi, chỉ cần trong lòng Trương Thừa Dật chưa có ai khác thì cậu vẫn là người duy nhất được ở bên cạnh, là sự lựa chọn đặc biệt chờ hắn trở về.
Cậu có thể tự nhủ với bản thân: Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, mình nhất định có thể khiến Trương Thừa Dật học cách yêu.
Cậu tin, mình có thể sưởi ấm được trái tim lạnh lẽo ấy.
---
Lời tác giả:
Lúc nhỏ, Trương Thừa Dật còn giống như một con người :-)