Chương 14

Trương Thừa Dật xuất hiện vào một ngày thu. Hắn chắc là về thăm trường cũ, còn có bài phát biểu dưới cờ.

Nam Thanh không thấy hắn ngoài đời, bởi lúc cậu xuống cầu thang thì đột nhiên bị người khác đẩy một cái, ngã từ bậc thang xuống, trầy đầu gối, phải vào phòng y tế.

Cậu từng nghe đến tên Trương Thừa Dật, một người trẻ tuổi nhưng đã nhảy liền ba cấp, thường được thầy cô nhắc đến, cũng là gương mặt trên Bức tường vinh danh của trường, chưa bao giờ bị gỡ xuống.

Giọng nói trong loa hôm đó rất dịu dàng, êm tai, khiến Nam Thanh vô thức liên tưởng đến tiếng suối róc rách nơi quê nhà.

Khi cậu từ phòng y tế bước ra, bài phát biểu của Trương Thừa Dật đã kết thúc được một lúc.

Cậu khập khiễng xuống bậc thềm thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên phía sau:

“Cần giúp không?”

Sắc mặt Nam Thanh lập tức thay đổi, rõ ràng tối sầm lại.

Cậu cứng đờ quay đầu, chỉ thấy phía sau từ lúc nào đã xuất hiện ba người, trong đó có một kẻ lạ mặt. Cả ba người họ nhìn cậu với ánh mắt đầy ác ý, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười khiến người ta rợn sống lưng.

Nam Thanh bị một người mạnh tay hất sang một bên, lưng đập mạnh vào thân cây, làm rung rinh những chiếc lá khô vốn đã chênh vênh trên cành, rơi lả tả xuống đất.

“Mày là đàn ông, sao lại mọc ra cái mặt ẻo lả như vậy?”

Tiếng châm chọc vang lên.

Nam Thanh cắn môi, im lặng. Cậu đã quen rồi, và cũng hiểu rõ, không phản kháng, không cãi lại sẽ khiến trận bạo hành này đến nhanh, và đi cũng nhanh.

Sắp vào học rồi, cậu không muốn vì những người này mà trễ giờ.

“Sao không nói gì?”

“Nó vẫn thế, cứ như thằng câm ấy.”

“Ừ, mà chơi vui lắm, dù có làm gì nó cũng không khóc, như thằng ngu ấy.”

Tiếng cười bật lên.

“Không khóc à? Thế thì vui chỗ nào?” Giọng nói bỗng trở nên âm u, kẻ đó ngừng lại một chút, tiếp tục nói: “Này, tụi mày nói xem, với cái mặt này… thì phía dưới nó…”

Câu nói bỏ lửng nhưng ai cũng hiểu.

Nam Thanh sững người, theo bản năng muốn bỏ chạy nhưng một bàn tay đã túm chặt lấy cậu. Một nỗi sợ còn sâu hơn cả nỗi hoảng hốt bắt đầu lan dần trong lòng.

“Chạy cái gì mà chạy.”

“Kéo quần nó xuống xem nào.”

Nam Thanh lập tức ngẩng phắt đầu, không kịp nghĩ gì đã vùng vẫy dữ dội. Phản ứng tự nhiên ấy chẳng những khiến ba người kia hứng thú hơn mà còn khơi dậy sự tò mò của chúng.

Ngay sau đó, Nam Thanh bị ép chặt vào thân cây, hai kẻ trong bọn giữ chặt tay cậu không cho động đậy.

“Buông tôi ra! Đồ khốn, buông tôi ra!” Đôi mắt Nam Thanh đỏ hoe, lần đầu tiên phản kháng kịch liệt như thế.

“Mẹ kiếp! Mày dám đá tao à!”

Chúng vốn rất khôn ranh, mỗi lần ra tay đều tránh đánh vào mặt Nam Thanh.

Nhưng kẻ mới đến hiển nhiên không biết luật ngầm ấy, một cái tát giáng thẳng xuống mặt cậu, khiến Nam Thanh choáng váng.

“Đừng đánh vào mặt, sẽ bị người khác phát hiện đấy.”

“Giữ chặt nó! Tao kéo quần nó xuống.” Giọng nói đầy ác độc.

“Buông tôi ra!”

Nam Thanh bị ghì chặt, dẫu giãy giụa thế nào cũng không thoát được. Chiếc quần đồng phục nhanh chóng bị lột ra, ném sang một bên, vấy bẩn bởi đất cát lẫn nước bùn, loang lổ như chính những vết thương trên người cậu, chói mắt và tủi nhục.

Chỉ còn lại một chiếc qυầи ɭóŧ mỏng manh.

Nam Thanh tuyệt vọng nhìn bọn họ, nước mắt rơi xuống không thể kìm lại được.

Đây là lần đầu tiên cậu khóc ngay trước mặt những kẻ bắt nạt.

“Nó khóc rồi! Giỏi thật đấy!” Một đứa ngạc nhiên kêu lên: “Quả nhiên là mày biết cách làm nó khóc thật.”

Nam Thanh mấp máy môi, cúi nhìn đôi chân trần run rẩy của mình, giọng nhỏ bé cầu xin:

“Đừng cởϊ qυầи tôi… xin các cậu… xin các cậu đấy…”

Vừa nói, nước mắt càng tuôn dữ dội.

Cậu cảm giác linh hồn mình bị rút cạn, niềm kiêu hãnh mà bấy lâu gắng giữ bỗng vụn vỡ tan nát.

“Nó khóc rồi, hahaha, vẫn là tao lợi hại. Chờ xem lát nữa tao sẽ làm nó khóc to hơn.”

Chúng hoàn toàn không vì sự yếu đuối của Nam Thanh mà dừng tay.

“Để tao nhìn thử thôi, nhìn rồi sẽ tha cho mày.” Nói rồi, một bàn tay cười cợt vươn ra.

Cứu tôi…

Ai cũng được…

Cứu tôi với…

“Các người đang làm gì vậy hả?”