Chương 12

Ban đầu, Giang Diên vốn coi thường Nam Thanh, nghĩ rằng cậu chẳng khác gì những người khác quanh Trương Thừa Dật, nhưng dần dần, anh mới nhận ra Nam Thanh dường như chưa bao giờ đưa ra yêu cầu gì với Trương Thừa Dật, cũng không giống những người khác đòi hỏi hay vòi vĩnh.

Cậu chỉ lặng lẽ sống trong căn phòng trống trải, ngoan ngoãn chờ Trương Thừa Dật trở về.

Vậy từ khi nào mình bắt đầu có thói quen lén nhìn cậu ấy? Giang Diên tự hỏi.

Hình như là từ buổi chiều hôm đó…

Hôm ấy, anh đến đưa tài liệu cho Trương Thừa Dật. Tâm trạng của Trương Thừa Dật lúc đó rõ ràng không tốt nên trút giận lên người anh.

Là cấp dưới, anh chỉ có thể chịu đựng.

Khi tập tài liệu bị ném tới, Giang Diên không né, trán bị quệt một đường dài rách toạc.

Anh vẫn đứng yên tại chỗ, chờ đến khi Trương Thừa Dật trút xong cơn giận mới lặng lẽ rời khỏi phòng.

Ra ngoài, anh vừa hay gặp Nam Thanh đang ôm một bó hoa đi lên lầu. Cậu mặc một chiếc sơ mi trắng, ôm trong tay những bông hồng đỏ tươi càng làm nổi bật làn da trắng của mình.

Nghe tiếng động, Nam Thanh ngẩng đầu nhìn, đôi mắt đẹp long lanh như chứa nước.

Cậu hỏi:

“Trán anh làm sao vậy?”

Giang Diên mím môi không trả lời, chỉ lễ phép cúi chào, rồi định vòng qua cậu để đi. Nhưng vừa bước được một bước, tay đã bị níu lại.

“Để tôi xử lý cho anh, máu chảy xuống rồi kìa.” Nam Thanh nói.

Nói xong, cậu kéo Giang Diên xuống tầng, tỉ mỉ xử lý vết thương cho anh. Trên người Nam Thanh thoang thoảng hương hoa, chắc là mùi còn vương lại sau khi ở trong vườn lâu.

Giang Diên không hiểu sao lại không dám nhìn thẳng vào cậu, đành chăm chú nhìn vào bó hồng trên bàn.

Xử lý xong, Giang Diên khẽ nói lời cảm ơn.

“Trương Thừa Dật tính khí không tốt, anh đừng để bụng.” Nam Thanh bất chợt lên tiếng, giọng nói rất dịu dàng.

Giang Diên vẫn nhìn bó hoa, đáp:

“Anh ấy là sếp, tôi sẽ không để trong lòng.”

Một vài giây im lặng trôi qua. Nam Thanh khẽ liếc nhìn anh, giọng nhàn nhạt:

“Vừa rồi anh cứ nhìn chằm chằm hoa tôi hái, thích sao?”

Giang Diên hơi há miệng định nói là không, nhưng chưa kịp mở lời, Nam Thanh đã xoay người lấy hoa trên bàn đưa tới.

Nhìn bàn tay đưa ra trước mặt, tim Giang Diên bỗng đập thình thịch. Anh vừa định đưa tay nhận thì từ trên lầu vang lên giọng Trương Thừa Dật, mang theo vẻ không hài lòng:

“Hai người đang làm gì đấy?”

Không hiểu sao Giang Diên lại chột dạ, mà chính anh cũng không biết mình chột dạ vì điều gì. Anh lập tức đáp:

“Chủ tịch Trương, tôi thấy hoa của cậu Nam Thanh rất đẹp, định mua tặng bạn gái.”

Nam Thanh vội xua tay:

“Không cần, tặng anh đấy. Xem như cảm ơn anh thường xuyên đưa tôi về nhà.”

Từ trên lầu, Trương Thừa Dật nhìn xuống, hỏi:

“Cậu có bạn gái từ bao giờ vậy?”

“Mới đây thôi, vài ngày trước.” Giang Diên đáp.

Trương Thừa Dật không nói thêm gì, quay lưng biến mất khỏi tầm mắt hai người.

“Không cần trả tiền, tặng anh đó.” Nam Thanh nhét bó hoa vào tay Giang Diên. Có lẽ cậu nhận ra vẻ mặt bỗng chốc thay đổi của anh, dù không rõ nguyên nhân nhưng vẫn an ủi: “Hôm nay anh rất đẹp trai, bạn gái anh chắc chắn sẽ thích.”

Nói xong, cậu liền đi về phía Trương Thừa Dật vừa biến mất.

Có lẽ chính từ khoảnh khắc ấy, trong lòng Giang Diên đã có thêm một bí mật, một bí mật phải chôn giấu mãi mãi.

Giang Diên chớp mắt, chậm rãi thu lại dòng suy nghĩ, liếc nhìn Nam Thanh qua gương chiếu hậu.

Khi đó, Nam Thanh vẫn còn khá hoạt bát… không giống như bây giờ.

Giang Diên không nghĩ thêm nữa, cài dây an toàn, nhấn phanh rồi cho xe chạy rất chậm, sợ làm ồn đánh thức người đang nằm ở ghế sau.

Về đến nhà, anh bế Nam Thanh vào phòng, đặt lên giường, cho cậu uống thuốc hạ sốt, dán miếng dán hạ nhiệt, sau đó đặt sữa và bánh mì mua trên đường ở đầu giường, để cậu tỉnh dậy có thể ăn.

Anh không nán lại lâu, dù sao nhiệm vụ Trương Thừa Dật giao cho anh chỉ là đưa người về an toàn. Việc cho cậu uống thuốc hạ sốt đã là vượt quá phạm vi dặn dò, anh không thể vượt giới hạn.

---

Đêm qua, trong bữa tiệc, Trương Thừa Dật và Cố Niên Tiêu đã cãi nhau rất căng.

Cụ thể nguyên nhân là gì Trương Thừa Dật cũng không rõ.

Hắn vốn là người lý trí, trong chuyện lợi ích có thể lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, nhưng hôm qua… hắn nghĩ mãi vẫn không hiểu, đành đổ hết cho tác dụng của rượu.

Thương vụ này xem như đã hỏng, khiến hội đồng quản trị bất mãn. Cả ngày hôm đó, tâm trạng Trương Thừa Dật cực kỳ tệ, và khi trở về nhà gương mặt vẫn u ám.

Nam Thanh vì sốt nên nằm liệt trên giường suốt một ngày, ngoài việc bò dậy ăn bánh mì, uống sữa, rồi gỡ miếng dán hạ sốt trên trán, cậu không làm gì khác, chỉ nằm trong phòng.

Vì thế, khi Trương Thừa Dật bước vào căn nhà tối om, lạnh lẽo, không một hơi người, bụng lại đói cồn cào, tâm trạng hắn càng thêm tồi tệ.

Mang theo cơn giận, hắn đi thẳng vào phòng, thấy Nam Thanh vẫn uể oải nằm trên giường.

Lửa giận bùng lên, hắn sải bước tới, không hề nhẹ nhàng, thậm chí có thể nói là thô bạo kéo cậu bật dậy.

Nam Thanh đang mệt mỏi rã rời, bị kéo lên suýt nữa thì ngất. Cậu mơ màng mở mắt, tầm nhìn mờ đi vài giây, chỉ thấy một bóng trắng trước mắt:

“Trương Thừa Dật?”

Nhìn khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt mơ màng của Nam Thanh, Trương Thừa Dật hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, cũng không cảm thấy nhiệt độ cơ thể khác lạ của cậu, bởi vì hắn vốn chẳng quan tâm, nên những thay đổi trên người Nam Thanh, hắn chẳng buồn để ý.

Hắn cúi xuống, xé rách quần áo trên người cậu, cả thân người đè xuống.

Tâm trạng bực bội, hắn chỉ muốn trút giận, giống như một cỗ máy vô cảm.

Nam Thanh bị làm cho khó chịu, đầu quay cuồng, bụng muốn nôn, cơ thể khó chịu đến mức cậu bắt đầu giãy giụa dữ dội.

Hành động ấy hoàn toàn chọc giận Trương Thừa Dật, hắn mạnh tay siết chặt cổ tay cậu, giơ cao quá đầu, giọng đầy ác ý:

“Phát điên cái gì?”