Chương 11

Khi Nam Thanh tỉnh dậy thì Trương Thừa Dật đã đi từ lâu.

Tối qua, Trương Thừa Dật đè cậu ra làm mấy lần liền, xong lại không cho cậu đi tắm rửa, cứ giữ cậu trong vòng tay mà ôm ngủ.

Sáng nay tỉnh lại, ngoài cơn đau nhức khắp người, Nam Thanh còn cảm nhận rõ rệt đầu óc nặng trịch, cơ thể nóng ran.

Cậu nằm trên giường hồi lâu mới run rẩy chống người ngồi dậy. Chân vừa chạm đất, người còn chưa đứng thẳng thì bên dưới đã truyền đến cơn đau xé gan xé ruột khiến cậu mất hết sức lực, ngã nhào xuống đất.

Tiếng động lớn lập tức thu hút sự chú ý của trợ lý Giang đang đứng ngoài cửa, cửa phòng bị mở ra ngay tức khắc.

“Cậu Nam Thanh, cậu không sao chứ?”

Nam Thanh khựng lại. Trên người cậu vẫn còn dấu vết của đêm qua, quần áo chỉ mặc hờ hững. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau với trợ lý Giang, như có thứ gì đó vỡ vụn trong lòng cậu.

“Ra ngoài!”

Giang Diên lập tức quay mặt đi:

“Cậu Nam Thanh, cậu ổn chứ?”

Nam Thanh kéo chăn trên giường phủ xuống che phần thân dưới đầy dấu vết:

“Tôi không sao, anh ra ngoài đi.”

Giang Diên không rời đi ngay, ngập ngừng một chút rồi nói:

“Có việc gì cậu cứ sai bảo, tôi ở ngoài này.”

Nói xong anh lại bổ sung:

“Là chủ tịch Trương bảo tôi chờ ở đây.”

Cánh cửa khép lại chậm rãi. Nam Thanh ngồi ngây người trên sàn, rất lâu sau mới chống tay vào thành giường, run rẩy đứng dậy.

Lúc này cậu mới chợt nhận ra, thứ vừa vỡ vụn chính là sự xấu hổ.

Từ khi đồng ý trở thành người được Trương Thừa Dật bao nuôi, cậu đã tự nhủ rằng chẳng còn gì gọi là tôn nghiêm hay xấu hổ nữa, nhưng đó chỉ là trước mặt Trương Thừa Dật.

Còn trong mắt người ngoài, cậu vẫn muốn níu giữ chút tự trọng bé nhỏ và vô nghĩa, thứ vốn đã biến mất từ lâu.

Nam Thanh cố nhịn đau bước vào phòng tắm, mở vòi sen, bắt đầu rửa sạch lớp nhơ nhớp trên người. Vì đã qua một đêm, chất dịch bên dưới rất khó làm sạch, cậu mất rất nhiều thời gian mới tẩy rửa xong.

Khi tất cả đã đâu vào đấy, Nam Thanh gần như kiệt sức, yếu ớt dựa vào sofa, gọi một tiếng. Nghe thấy, Giang Diên liền bước vào.

“Hình như tôi bị sốt rồi.” Nam Thanh nói: “Đưa tôi về nhà đi.”

Giang Diên nhìn cậu một cái, khẽ gật đầu, cung kính bước đến đỡ cậu dậy. Cả người Nam Thanh mềm nhũn, tựa vào người anh. Động tác này khiến Giang Diên khựng lại, rồi kìm nén dời ánh mắt đi:

“Cậu Nam Thanh, để tôi cõng cậu xuống lầu.”

Nam Thanh sốt đến mức đầu óc mơ màng, không hiểu rõ lời Giang Diên.

Cậu chỉ khẽ chớp mắt, coi như mặc nhiên đồng ý.

Dù sao anh cũng không thể bế cậu thẳng ra bãi đỗ xe. Giang Diên cúi xuống, cẩn thận cõng Nam Thanh trên lưng, đưa đến bãi xe rồi đặt cậu vào trong xe. Sau đó anh gọi điện cho Trương Thừa Dật, nhưng hắn không bắt máy, đành gửi một tin nhắn.

Gửi xong tin nhắn, Giang Diên mới quay lại, cúi người vào trong xe, đắp cho Nam Thanh đang nằm một tấm chăn mỏng.

Khuôn mặt Nam Thanh đỏ bừng vì sốt, mắt nhắm chặt, nét mặt đầy đau đớn.

Giang Diên lặng lẽ nhìn một lúc, vô thức đưa tay ra, nhưng khi gần chạm vào gương mặt cậu thì bỗng khựng lại, như chợt nhớ ra điều gì, hoảng hốt rụt tay về, lập tức đóng cửa xe rồi ngồi lên ghế lái.

Tim đập loạn nhịp.