Khi Nam Thanh nói những lời này, cậu vẫn chỉ nghẹn ngào, không khóc. Dù vành mắt đỏ đến mấy, cậu vẫn cố kìm không để nước mắt rơi. Sự yếu ớt ấy khiến người ta xót xa.
Trương Thừa Dật nhìn người trước mắt, nhất thời không biết nên nói gì. Hắn chỉ cảm thấy cổ họng hơi khó chịu, vô thức nuốt xuống, rồi đưa tay ôm lấy Nam Thanh. Cuối cùng hắn chỉ nói:
“Được, anh biết rồi.”
Nam Thanh vùi mặt vào bên cổ hắn, cố gắng hít thật sâu mùi hương quen thuộc.
Tất cả những tủi thân, trong cái ôm tưởng như đầy thương tiếc ấy liền bị xóa nhòa một cách yếu ớt nhưng đầy cưỡng ép.
Trương Thừa Dật chỉ ở lại vài phút rồi rời đi. Bữa tiệc của Nam Thanh đã kết thúc, nhưng của Trương Thừa Dật thì vẫn chưa.
Nam Thanh ở một mình trong phòng, chẳng có việc gì làm. Cậu tùy tiện lấy điện thoại mở một bài nhạc, nằm dài trên giường, ngón tay gõ nhịp vô thức lên đệm.
Một lúc lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Nếu là Trương Thừa Dật thì chắc chắn sẽ không gõ cửa. Vậy ai đến đây?
Nam Thanh ngồi dậy, hỏi:
“Ai đó?”
“Tôi là trợ lý Giang, chủ tịch Trương bảo tôi mang ít đồ tới cho cậu.”
Nghe vậy, Nam Thanh xuống giường mở cửa, chỉ thấy trợ lý Giang xách một túi đồ đứng ở cửa:
“Đây là mì chủ tịch Trương đặc biệt mua cho cậu, bên trong có cả túi đá giữ lạnh.
Khi nào xong việc, chủ tịch sẽ lên tìm cậu, tối nay sẽ không về.”
Nam Thanh nhận túi, gật đầu:
“Vâng, cảm ơn anh.”
Trợ lý Giang cũng gật đầu, liếc cậu một cái rồi quay đi, không nói gì thêm.
Nam Thanh trở lại phòng, ngồi xuống bàn, cẩn thận mở túi ra. Mùi thơm của mì lập tức tỏa ra.
Cậu nhìn thoáng qua hóa đơn, trong mắt lập tức lóe lên chút ngạc nhiên. Vội vàng lấy hộp mì ra, mở nắp, cúi đầu ăn một miếng.
Là quán mì gần trường đại học của cậu!
Nam Thanh ăn hết sạch chỉ trong chốc lát, rồi lấy túi đá chườm lên mặt. Cậu ngả người ra ghế, chân khẽ chạm đất theo nhịp, làm ghế xoay tròn. Cảnh vật trong mắt quay vòng liên tục, dường như… cũng không còn quá buồn hay tủi thân nữa.
Đến mười giờ, Trương Thừa Dật mới quay lại phòng với mùi rượu nồng.
Nam Thanh đã tắm rửa xong, nằm trên giường đeo tai nghe, không biết đang nghe gì.
Khi vô tình ngẩng đầu lên, cậu mới thấy Trương Thừa Dật đang đứng ở cuối giường, bất động nhìn mình. Thấy vậy, Nam Thanh lập tức tháo tai nghe, bước lại gần:
“Em đang nghe nhạc nên không để ý.”
Trương Thừa Dật không nói gì, chỉ dang tay. Nam Thanh ngoan ngoãn giúp hắn cởϊ áσ. Suốt quá trình, ánh mắt Trương Thừa Dật luôn cúi xuống, dán chặt vào cậu.
Nam Thanh tất nhiên cảm nhận được cái nhìn ấy liền ngẩng đầu hỏi:
“Sao vậy?”
Trương Thừa Dật khẽ lắc đầu, chậm rãi cúi xuống, ôm chặt lấy Nam Thanh vào lòng, khẽ hỏi:
“Rốt cuộc em là ai?”
Giọng nói như đang tự hỏi chính mình, lại như hỏi Nam Thanh.
“Em là Nam Thanh mà, anh say rồi sao?” Nam Thanh đáp.
Trương Thừa Dật vẫn ôm cậu:
“Nam Thanh? Ừ, em là Nam Thanh, anh biết. Nhưng… không giống. Sao lại thấy không giống nhỉ?”
Nam Thanh không hiểu ý hắn:
“Trương Thừa Dật, anh say rồi phải không?”
“Không.” Hắn trả lời.
Cái ôm ấy kéo dài rất lâu. Sau đó Nam Thanh nghe Trương Thừa Dật nói:
“Làm đi.”
Ngay sau đó, hắn đè Nam Thanh xuống giường, chiếm lấy môi cậu. Hơi thở mang mùi rượu, đầu lưỡi xông thẳng vào khoang miệng, không cho cậu chút cơ hội nào để thở.
Vẫn mang theo cảm giác trút giận.
Nam Thanh… đã quen rồi.