Bầu trời xám xanh, mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống, êm ái phủ lên thế gian ồn ào. Người qua lại trên đường vội vã, hoàn toàn không hợp với thế giới mờ sương ấy. Họ cúi đầu, khoác áo khoác dày, che những chiếc ô với đủ loại hoa văn khác nhau, vẻ mặt nặng nề, dường như chẳng mấy ai thích cơn mưa tràn đầy sức sống này. Dù là mùa xuân, nhưng đợt lạnh cuối xuân vẫn ập đến dữ dội, khiến cơn mưa mềm mại cũng mang theo hơi lạnh thấu xương.
Nam Thanh cầm ô, thân hình gầy gò được bao bọc trong chiếc áo khoác to sụ, tay trái xách mấy túi thực phẩm tươi sống vừa mua từ chợ. Cậu không giống những người vội vã kia, bước đi thong thả, nét mặt bình thản, đôi mắt như được tưới bằng nước xuân, trong veo và sạch sẽ.
Cách đó không lâu, cậu nhận được một cuộc điện thoại. Một cuộc gọi mà cậu đã chờ suốt mười ngày, nhưng không dám chủ động gọi trước. Khi nghe giọng nói quen thuộc bên đầu dây kia, cậu bất giác đỏ cả khóe mắt. Cậu nhớ hắn quá, chỉ cần một câu đơn giản "tối nay anh sẽ đến ăn cơm" cũng đủ khiến mũi cậu cay xè vì xúc động.
Cậu cố nén cảm xúc chộn rộn trong lòng, đè nén nỗi nhớ nhung như sóng trào, chỉ dịu dàng đáp một tiếng "được" qua điện thoại. Sau đó vội khoác áo khoác, chạy thẳng ra chợ, gần như mua hết những món mà người đó thích ăn.
Về đến nhà, cậu lần lượt cất từng nguyên liệu vào tủ lạnh, sau đó bắt đầu dọn dẹp. Từng ngóc ngách trong nhà đều được lau chùi sạch sẽ, cả khu vườn bên ngoài cũng được cậu chăm chút lại. Cuối cùng, cậu hái vài đóa hoa đẹp nhất cắm vào bình thủy tinh trên bàn ăn, tỉ mỉ cắt tỉa một lúc lâu mới hài lòng.
Khi xong xuôi tất cả, trời bên ngoài đã tối đen. Lúc này cậu mới chợt nhận ra mình còn chưa ăn trưa, nhưng cậu cũng chẳng bận tâm, chỉ nghỉ ngơi một chút trên sofa, uống ngụm nước, rồi canh đúng giờ nấu một bữa tối thịnh soạn. Sau đó lên lầu tắm rửa sạch sẽ, thay một chiếc áo sơ mi trắng, rồi ngồi xuống bên cửa sổ.
Cậu không làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ nhìn ra khung cảnh ngoài kia. Thỉnh thoảng đưa tay vuốt chuỗi mã não đeo nơi cổ tay, như một thói quen. May là khu vườn đủ rộng và đủ đẹp nên cậu cũng không cảm thấy buồn chán.
Nam Thanh nhìn những giọt nước mưa đọng trên lá, nhìn hoa hoè lay động trên cành, thấy một chú chim sẻ bay qua giữa dây điện chằng chịt, đậu xuống cành cây ướt mưa. Nó rũ nhẹ người, dùng chiếc mỏ nhọn chải sơ bộ lông, sau đó há miệng ra kêu, nhưng vì tiếng mưa rơi, Nam Thanh không nghe rõ âm thanh đó, chỉ vô thức nghĩ rằng nó đang hót.
Mọi thứ trước mắt như được phủ một lớp màn lụa mỏng, đó là màn mưa, tấm rèm tự nhiên mà thiên nhiên tạo ra. Mọi thứ đều ẩn giấu sau màn mưa, lờ mờ mông lung, như ngâm trong làn khói lam nhạt.
Có lẽ do tiếng mưa quá dịu dàng, hoặc do trời quá tối, hoặc có lẽ vì Nam Thanh đã quá mệt sau một ngày bận rộn, cậu thϊếp đi trên ghế sofa lúc nào không hay.
Khi tỉnh lại, bầu trời xám tro bên ngoài đã chuyển thành đen kịt. Nam Thanh chớp mắt mơ hồ, như vẫn chưa rõ bây giờ là khi nào, sau đó cúi đầu nhìn điện thoại.
Chín giờ rưỡi tối.
Hắn vẫn chưa về…