Hòn đảo chính là một nắm đất bị lãng quên và vứt bỏ giữa đại dương. Trong giới, người ta nói rằng Nam Thanh là món đồ chơi vừa nghe lời vừa xinh đẹp nhất của giám đốc Trương. Làn da cậu rất trắng, đôi …
Hòn đảo chính là một nắm đất bị lãng quên và vứt bỏ giữa đại dương.
Trong giới, người ta nói rằng Nam Thanh là món đồ chơi vừa nghe lời vừa xinh đẹp nhất của giám đốc Trương. Làn da cậu rất trắng, đôi mắt thì vô cùng đẹp, đồng tử hơi tối màu, khi nhìn người khác như thể được nhuộm một lớp tro nhàn nhạt. Cậu luôn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trên cổ tay đeo một chuỗi mã não đỏ, ngồi bên cửa sổ đợi Trương tiên sinh của mình trở về nhà.
Tại một bữa tiệc, Nam Thanh vô tình làm đổ rượu lên vest của một vị khách. Vị khách đó bắt cậu phải cười xin lỗi, nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng nói "xin lỗi" với giọng áy náy.
Ai cũng biết Nam Thanh chỉ là thú cưng dưới thân Trương Thừa Dật, vì thế, khi cái tát giáng xuống, không ai ngăn cản, Trương Thừa Dật cũng không. Hắn chỉ đứng dưới ánh đèn lộng lẫy, tay cầm ly rượu vang nhìn Nam Thanh.
Người kia cười cợt: “Cậu không biết cười sao?”
Nam Thanh nhìn Trương Thừa Dật một cái, rồi cúi mắt xuống, cắn đôi môi đã bị rách, trong mắt vẫn u ám như thường lệ. Một lúc sau, cậu mới ngẩng đầu chậm rãi nói:
“Trương tiên sinh nói, anh ấy không thích tôi cười.”
Lưu ý quan trọng trước khi đọc:
1. Kết HE.
2. Giai đoạn đầu ngược thụ, giai đoạn sau ngược công. Công yêu rất muộn màng.
3. Có màn theo đuổi lại sau khi chia tay, công rất tệ, không thay công.
4. Rất drama! Vô cùng máu chó! Có tình tiết đóng thế, công có Bạch Nguyệt Quang.
5. Giai đoạn đầu thụ yêu một cách vô cùng thấp kém.
6. Ai sủng thụ thì nên cân nhắc nhảy hố, dễ ảnh hưởng đến tâm trạng.
Đọc văn án là bt ngược r