Chương 9: Anh cố tình chừa em cuối cùng

“Nếu không phải tôi, cô đã không thể tránh được đòn tấn công đó của anh ta. Anh ta hoàn toàn không có ý định để cô sống.”

“Mẹ kiếp cô là cái thá gì mà dám can dự vào chuyện nhà người khác?” Người bùn hét lên: “Đi vệ sinh cũng là chồng tôi bế tôi vào đấy! Cô không thấy sao? Bình thường anh ấy đối xử với tôi rất tốt!”

“...” Thời Y hỏi: “Bế cô vào nhà vệ sinh nam à?”

“Liên quan gì đến cô...”

Người bùn gầm rú, lớp bùn dưới thân càng lúc càng nhiều, tụ lại thành một vũng lầy nhỏ.

Vũng bùn ấy xoay tròn như xoáy nước, Thời Y cảm giác bản thân cũng đang bị kéo dần xuống.

Người bùn đang cố kéo cô xuống dưới mặt đất giống như nó.

Thời Y dứt khoát ngồi xổm xuống.

“Tôi hỏi cô.” Cô nhìn thẳng vào mắt người bùn: “Cô có hy vọng tôi tha cho cô vì cô là phụ nữ không?”

Người bùn chửi ầm lên: “Mẹ kiếp...”

“Vậy thì tốt.”

Thời Y ngắt lời nó.

Đồng thời, một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào giữa mặt đối phương.

Nó thét lên một tiếng ngắn ngủi.

Vũng bùn lập tức ngừng xoay tròn.

Thời Y từ từ đứng dậy.

Cô bước ra khỏi khu dịch vụ lung lay sắp đổ, mang theo bùn đất dính trên giày, máu tươi vương trên tay.

Bên ngoài vạn vật tĩnh lặng.

Chỉ còn một vầng trăng tròn treo giữa trời.

Tất cả mọi người, không, tất cả quái vật đều đã biến mất...

Cô trấn định lại, quan sát kỹ một lượt.

À không, là toàn bộ đều đã chết.

Rất nhiều, đủ loại thi thể quái vật.

Nằm ngổn ngang khắp các góc trong đêm khuya.

Một người đàn ông điển trai từ trong bóng tối từ từ bước ra.

“Không hổ là bạn gái của anh. Giỏi lắm.”

Đôi mắt sao của anh sáng rực, nụ cười thậm chí có chút ngoan ngoãn.

“Anh cố tình để dành em đến cuối cùng để thưởng thức đấy.”

---

Trăng sáng treo cao.

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua ngọn cây, cuốn mây trôi dạt.

Trời đổ cơn mưa phùn, làm loãng đi mùi máu tanh nồng nặc.

Thời Y đứng ở chỗ sáng trên bậc thang, người đàn ông đứng giữa những xác chết ngổn ngang. Anh ngửa nhẹ đầu trong làn mưa mỏng, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Giống như lúc trước anh đứng dưới ký túc xá chờ cô đi hẹn hò.

“Anh không còn là Ôn Tư Bắc nữa.” Thời Y hỏi: “Phải không?”

[Khói thuốc thụ động.]

Lòng theo ý động.

Hai tay cô đặt sau lưng, trên ngón trỏ toát ra một làn khói trắng cực nhỏ.

“Đương nhiên anh vẫn là Ôn Tư Bắc rồi.”

Người đàn ông khẽ cúi người chào cô, làm điệu bộ như đang cởi mũ dù tay không, rồi xoay một vòng tại chỗ để khoe: “Nè, hàng thật giá thật, em không nhận ra anh sao?”

Anh hoàn toàn không sợ cô.

Thậm chí còn vô tư để lộ lưng cho cô.

Thời Y nheo mắt, giọng lạnh băng:

“Nhưng sau lưng anh, có thêm một cái đuôi rắn.”

“À, cái này à.”

Ôn Tư Bắc búng tay, cái đuôi dài to khỏe kia từ từ cuộn quanh người anh, cong lên nửa chừng, Thời Y mới nhìn rõ, đó không chỉ là đuôi rắn.

Mà là một con rắn khổng lồ màu đen.

Thân rắn phủ kín vảy nhỏ li ti, dưới ánh trăng hiện ra ánh sáng di chuyển, con ngươi màu vàng kim nhìn thẳng vào cô, phun cái lưỡi chẻ đôi ra kêu “rít rít”, như đang cùng Ôn Tư Bắc chào cô.

“Ồ, nó nói vừa rồi đã nhìn thấy em qua bóng phản chiếu trên cửa kính xe hơi.” Ôn Tư Bắc vui mừng: “Hóa ra hai người đã gặp nhau rồi.”

Nói xong, anh hơi ngượng ngùng gãi đầu, thoáng chút ngây ngô: “Nói ra cũng ngại. Lúc đó bọn anh chưa hiểu nhau lắm... Nhưng giờ đã thống nhất rồi. Bọn anh là đôi bạn rất thân thiết đấy, giống như anh với em vậy...”

Ôn Tư Bắc cười, chăm chú nhìn cô, giọng rất nhẹ nhưng rành rọt từng chữ, vang vọng như chuông.

“Là kiểu cả đời không chia lìa.”