Chương 7: Tìm sự trợ giúp

Chiếc xe hơi màu đỏ đã dẫn đầu lao vào khu dịch vụ.

Còn họ thì theo sát ngay phía sau.

---

Khu dịch vụ rất nhộn nhịp.

Những chiếc xe vừa bị tắc nghẽn trên đoạn cao tốc dường như đều chọn dừng chân ở đây.

Người đông đúc, chỗ đỗ xe gần như kín hết chỗ.

Thời Y bước xuống xe, con quái vật không có ý định đi theo.

Nó cố gắng giải thích với cô một cách khó khăn: “Xe... xe mới mua...”

Thời Y thế mà hiểu được ý tứ của nó, cô khẽ nhếch môi, muốn cười nhưng không cười nổi.

Đó hẳn là ý thức còn sót lại của Ôn Tư Bắc.

Cô dịu dàng đáp: “Được rồi, đậu xa một tí đi. Đừng để ai đó bất cẩn mở cửa đâm vào, cọ xước chiếc xe yêu quý của anh.”

Xe mới của Ôn Tư Bắc vừa mua chưa lâu, đang trong thời gian nâng niu, hoàn toàn không cho người khác lái chiếc xe yêu quý của mình, càng sợ người khác làm xước, lái xe cũng cách xa những chiếc khác.

Nếu anh biết có một thứ vô danh chiếm lấy cơ thể mình, lái chiếc xe yêu quý của mình, không biết sẽ nghĩ gì?

Trước cửa nhà vệ sinh người qua lại tấp nập.

Thời Y giữ một khoảng cách nhất định với mỗi người, cô quan sát kỹ tình hình xung quanh, cố gắng tìm kiếm vũ khí tiện dụng hoặc chiếc xe trống.

Cô không có ý định nhờ bất kỳ “Người” nào giúp đỡ.

Nếu có người nhìn thấy dáng vẻ kỳ quái của Ôn Tư Bắc, có lẽ thực sự sẽ tìm cách gϊếŧ anh.

Biết đâu, chỉ là biết đâu thôi, anh vẫn còn cơ hội... tỉnh lại thì sao?

Hơn nữa, làn sương mù dày đặc lúc nãy đã bao trùm lên mọi người một cách bình đẳng.

Ôn Tư Bắc đã trở thành như vậy, những người khác bây giờ là người hay ma?

Và nữa, tiếng hét “Gϊếŧ” của người đàn ông kia có ý nghĩa gì? Có phải là tiếng lòng của anh ta không? Tại sao cô lại có thể nghe thấy tiếng lòng của anh ta?

Chỉ có một người, có lẽ có thể trả lời thắc mắc của cô.

Thời Y nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh ở góc khuất nhất, khóa cửa lại.

Tay cô nhẹ nhàng đặt ở bụng, vị trí dạ dày, ấn một chút.

“Này.” Cô nói rất khẽ: “Anh có phải là Vân Diệc không?”

Ban đầu, sự căng thẳng cao độ khiến cô gần như quên mất đoạn ký ức mơ hồ đó.

Nhưng dần dần bình tĩnh lại, cô nhớ lại đoạn đối thoại về [Nguyên liệu].

Lúc cô ngồi trên xe đã vô số lần thử nói chuyện với đối phương.

Bao gồm nhưng không giới hạn ở những câu như “Nguyên liệu, còn đó không?”, “Tôi yêu cầu được giao tiếp với nguyên liệu”, “Tôi yêu cầu ngừng tiêu hóa”... nhưng đối phương vẫn không hồi đáp.

Có lẽ phải nói thành tiếng mới được.

Thời Y trốn trong nhà vệ sinh, kiên nhẫn lặp đi lặp lại những mệnh lệnh có thể chính xác mà cô vừa tổng hợp trong đầu.

Nhân loại bị "quái vật hóa" rốt cuộc còn có thể khôi phục lý trí một lần nữa hay không?

Cô chỉ muốn biết đáp án này.

Nhưng dù vắt óc suy nghĩ, nói đến khô cả miệng, trong đầu cô vẫn im ắng như tờ.

Không một ai trả lời cô.

Đặt hy vọng vào người khác luôn là lựa chọn tồi tệ nhất.

Cô nhẹ nhàng thở dài.

Không thể lãng phí thêm thời gian nữa.

Phải đưa ra quyết định.

Thông tin thu thập được quá ít ỏi, cô chỉ có thể phán đoán rằng “Ôn Tư Bắc” đã dần thoát khỏi khái niệm con người.

Nếu nó tiếp tục “Quái vật hóa” thì sao?

Cô có thể thử bảo vệ nó, sau đó tìm thêm phương pháp khác.

Vậy, nếu nó muốn gϊếŧ cô thì sao?

... Vậy thì nhất định phải gϊếŧ nó trước.

Đột nhiên, giọng nói của người đàn ông kia lại xâm chiếm tâm trí cô...

[Gϊếŧ!]