Chương 6: Cô thực sự muốn gϊếŧ nó!

Không có sức mạnh tuyệt đối, cũng không có sự yếu đuối vĩnh viễn.

Thời Y chăm chú nhìn bóng phản chiếu của “nó” trên cửa kính xe.

Khách quan mà nói, diện mạo Ôn Tư Bắc quả thật tuấn mỹ, đôi mắt dịu dàng, sống mũi cao thẳng, hàm dưới hoàn mỹ, sườn mặt cũng đủ thu hút ánh nhìn, dáng vẻ lười biếng khi một tay cầm vô lăng, đồng hồ đeo tay bằng bạc lấp lánh ánh kim lạnh lẽo.

Và “nó” đã chiếm lấy cơ thể của Ôn Tư Bắc.

Ôn Tư Bắc thật sự đã đi đâu?

... Còn sống không?

Ngừng.

Giờ không phải lúc để nghĩ về chuyện này.

Thời Y lặng lẽ, tập trung toàn bộ tâm trí quan sát bóng phản chiếu của “Ôn Tư Bắc”, từ sợi tóc đến đầu ngón tay, không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Đột nhiên, cô như nhìn thấy một nơi nào đó, sau gáy bỗng lạnh toát.

Ánh mắt từ từ tập trung.

Cô phát hiện ra...

Nó đang dùng đôi mắt của Ôn Tư Bắc liếc nhìn cô.

Chính xác hơn, nó đang dùng “Nhãn cầu” của Ôn Tư Bắc liếc nhìn cô.

Toàn bộ khuôn mặt người đàn ông vẫn hướng thẳng về phía trước, như đang tập trung lái xe.

Chỉ có nhãn cầu đen kịt từ giữa mắt trượt dần ra góc ngoài cùng, lấp lóe ánh vàng kỳ dị.

Trơn tru một cách đáng sợ.

Đôi mắt không chớp, hoàn toàn không thuộc về nhân loại, đang chằm chằm nhìn vào lưng cô.

“Nó” dường như lấn sâu hơn vào cơ thể của Ôn Tư Bắc.

Thời Y bất động thanh sắc hít sâu.

Hai giây sau, cô quay người lại, nhướng mày hỏi: “Anh vừa nhìn trộm em à?”

Nhãn cầu lại trơn tru dịch chuyển, ngay lập tức trở về vị trí chính giữa.

Nó dừng lại một chút, rồi cười toe toét đáp: “Không có nha.”

Giọng nói của nó có hơi khác biệt so với Ôn Tư Bắc.

Trở nên mảnh hơn, the thé hơn, âm điệu cũng càng lúc càng quái dị, giữa các từ có chút ngập ngừng, như thể phải gắng sức mới có thể phát ra ngôn ngữ nhân loại chuẩn chỉnh.

Đáng sợ hơn chính là, quái vật kia cười, nhưng giống như vô tình không kiểm soát được, môi bỗng nhiên rách toác đến tận mang tai, để lộ ra hàm răng trắng bệch.

Thời Y siết chặt tay.

Móng tay cứng để lại vết trăng khuyết đỏ sậm trên hổ khẩu.

Nó...

Sao nó dám dùng khuôn mặt của Ôn Tư Bắc, đôi mắt của Ôn Tư Bắc, giọng nói của Ôn Tư Bắc, để biến thành hình thù quái dị như thế này?

Nó còn đang cố sức giả bộ thành Ôn Tư Bắc, ngắc ngứ hỏi: “Em... em còn khó chịu không?”

“Rất buồn nôn.” Thời Y đáp, giọng điệu bình thản: “Dừng ở khu dịch vụ phía trước đi, em muốn nôn.”

“A, a... vẫn buồn nôn hả?”

Có lẽ ý thức nhân loại còn sót lại khiến nó theo bản năng phục tùng, nó đánh tay lái bên trái, đi về phía trạm dịch vụ.

Đâu chỉ buồn nôn!

Cô thực sự muốn gϊếŧ nó!

[Gϊếŧ!]

Đúng lúc này, một giọng nam bén nhọn đột nhiên xâm nhập vào trong đầu Thời Y.

... Tiếng gì vậy?

Thời Y bất động thanh sắc giương mắt nhìn "Ôn Tư Bắc" bên cạnh.

Vẻ mặt nó bình thường, miệng đã trở lại như cũ, con ngươi ánh vàng cũng nằm ngay ngắn ở giữa, như thể hoàn toàn không nghe thấy tiếng rống giận kia.

Không phải giọng của Ôn Tư Bắc.

Là giọng nam có vẻ quen thuộc.

Đã nghe ở đâu rồi.

... Ở đâu nhỉ?

Thời Y nhắm mắt lại, chăm chú lắng nghe.

Giọng nam từ xa vọng lại, dần dần trở nên rõ ràng.

[Gϊếŧ cô ta đi...]

[Gϊếŧ cô ta đi, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn...]

[Tôi và con trai sẽ có tiền bảo hiểm, không cần ở bên ngoài ăn nói khép nép nữa... Muốn hút thuốc lúc nào cũng được, không ai dám cằn nhằn...]

[Gϊếŧ... gϊếŧ... gϊếŧ!]

Chiếc xe hơi màu đỏ bên ngoài cửa sổ lướt qua nhanh.

Thời Y mở to mắt.

Là gia đình ba người đó!