Chương 5: "Nó" không phải bạn trai cô

“Anh không sao là tốt rồi.” Thời Y lạnh lùng đáp.

“Này, đừng có nói móc anh thế chứ.” Ôn Tư Bắc rất nhạy bén, vừa lái xe vừa liếc nhìn sắc mặt cô: “Lần này là lỗi của anh, lần sau anh nhất định sẽ nghe lời em. Đừng giận anh nữa, được không?”

Thời Y khẽ chế nhạo, cúi đầu nghịch điện thoại một lúc rồi gập lại, quay mặt đi chỗ khác.

Thấy cô vẫn không thèm để ý đến mình, Ôn Tư Bắc hơi sốt ruột, bắt đầu lèm bèm: “Đừng giận mà, đừng giận nữa, giận dỗi là mở đường cho quỷ dữ đấy!”

“Được rồi, được rồi.” Thời Y áp trán lên cửa kính xe lạnh lẽo, lừa gạt anh: “Không giận nữa, em muốn nghỉ một lát.”

Ôn Tư Bắc liền nở nụ cười, ngoan ngoãn nghe lời: “Ừ.”

Nhưng Thời Y không nghỉ ngơi.

Nhìn thì có vẻ cô đang thờ ơ, lơ đãng ngắm từng chiếc xe lao vυ"t qua cửa sổ, nhưng ở góc độ mà Ôn Tư Bắc không nhìn thấy, cô đang thông qua hình ảnh phản chiếu từ cửa xe để âm thầm quan sát từng cử chỉ của người đàn ông bên cạnh.

Từng luồng khí lạnh đang dâng lên từng đợt dọc sống lưng cô, rùng mình nổi hết da gà.

Không đúng.

Người đàn ông bên cạnh không đúng.

Thế giới này cũng không đúng.

Cô vừa xác nhận xong, tin nhắn kia là thật.

Mà mùi thuốc lá lưu lại trên đầu lưỡi, mùi vị không thuộc về cô, cũng là thật.

Cô hoàn toàn tin tưởng vào vị giác của mình.

Quan trọng hơn, ngay lúc này, dưới chân cô đang đạp lên một thứ.

Là vỏ điện thoại của Ôn Tư Bắc, cùng kiểu với cô, hình chiếc bánh hamburger dễ thương.

Nó bị một lực kinh khủng bóp méo, mặt sau vỡ nát, bột nhựa vương vãi đầy đất, khung máy cong queo thành hình dạng không thể tồn tại trong thực tế.

Thứ... sinh vật bên cạnh này.

Giống hệt Ôn Tư Bắc, thậm chí sở hữu cả ký ức của anh.

Nhưng “nó” không phải Ôn Tư Bắc.

Là Ôn Tư Bắc bảo cô chạy.

Não bộ Thời Y chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.

Cô càng không chạy.

---

Mũi giày của Thời Y nhẹ nhàng nghiền bột mịn vỡ nát của điện thoại di động.

Sinh vật bên cạnh cô, “nó” không chỉ sở hữu ký ức của Ôn Tư Bắc, mà còn mang trong mình một sức mạnh khủng khϊếp vượt xa giới hạn của loài người.

Còn cô chỉ là một con người bình thường, thỉnh thoảng tập thể hình, phần lớn thời gian là nằm ườn.

Nhưng không sao.

Mọi thứ trên thế giới này đều có điểm yếu.

Hổ mang chúa dài ba mét cũng có thể bị lửng mật to bằng chó con cắn đứt bảy tấc.

Cá sấu bọc giáp dày đến mấy cũng có thể bị móng vuốt sắc nhọn của rái cá rạch toạc bụng, xé nát nội tạng.