Chương 37: Đi học môn độc dược

Dịch chuyển không gian chỉ có thể đến trước cửa tòa nhà giảng dạy.

Mà phòng học môn Độc lý học lại nằm sâu bên trong, thuộc phạm vi quản lý của hệ Kim.

Đường đi rất quanh co, phải vòng qua khu vườn hoa nở rộ lộng lẫy, đi qua hành lang treo đầy đèn pha lê, toàn bộ đoạn đường không được đi xe, cũng không có dịch chuyển không gian, chỉ có thể cuốc bộ, ước chừng phải đi nửa tiếng mới tới nơi.

Giờ học là 2 giờ sáng, cô đến phòng học sớm 15 phút.

Lúc này sắc trời còn tối sầm, nhưng phòng học lại sáng trưng, cực kỳ xa hoa.

Đẩy cánh cửa lớn chạm khắc hoa văn mạ vàng ra, giữa phòng học là những bàn thí nghiệm bằng đá cẩm thạch xếp theo hình vòng cung, trên mỗi mặt bàn đều khảm bộ điều chỉnh nhiệt độ và bình thí nghiệm bằng pha lê.

Trong phòng học đã có người ngồi sẵn...

Vậy mà lại là người quen.

Thời Y chủ động chào hỏi: “Chào bác sĩ Lục.”

“Chào cô, Thời Y.” Lục Minh Đàn dường như hơi ngạc nhiên: “Cô cũng hứng thú với Độc lý học sao?”

Thời Y cười: “A... cũng không hẳn. Tôi chỉ tò mò giáo sư cấp S thì sẽ thế nào thôi.”

“Ra là vậy.” Lục Minh Đàn gật đầu.

Anh ta cực kỳ tự nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh mình ra, Thời Y khựng lại một chút rồi bước tới ngồi xuống bên cạnh anh ta.

Ghế ngồi đều bọc nhung thiên nga, mềm mại êm ái, ngồi xuống có cảm giác lún sâu vào.

Trên người bác sĩ Lục có một mùi hương rất dễ chịu.

Là mùi gỗ cực nhạt, hương chủ đạo hẳn là đàn hương, giống như mưa mới thấm vào vỏ cây, như sương mù dày đặc tràn qua lá thông, khiến người ta bất giác thả lỏng.

Liếc mắt sang, thấy anh ta đang chăm chú lật xem một cuốn sách.

Góc nghiêng rất tuấn tú.

Phải nói là, Lục Minh Đàn rất dễ khiến người khác có thiện cảm.

Trong thế giới không đủ chân thực này, mái tóc đen, đôi mắt đen, vẻ ôn hòa nho nhã và khoảng cách xã giao được anh ta giữ gìn cực kỳ hoàn hảo ấy, vô thức khiến Thời Y nảy sinh chút cảm giác thân cận.

Giống như gặp được đồng loại...

Đồng loại của trước kia - con người bình thường.

Rất nhanh, các học viên lần lượt đến nơi.

Tổng cộng cũng chỉ khoảng mười mấy người, nhưng ai nấy đều đến rất sớm, người muộn nhất cũng đến trước năm phút.

Có lẽ đều bị mấy cái đánh giá tệ kia dọa sợ.

Giữa các học viên tuy có người quen biết nhau, nhưng cũng chỉ chào hỏi ngắn gọn rồi yên lặng ngồi xuống chờ vào học.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Kim đồng hồ chỉ hai giờ, hai giờ mười phút, hai giờ hai mươi...

Hai giờ rưỡi.

Đám học viên từ chỗ không ngồi yên nhấp nha nhấp nhổm, thì thầm to nhỏ, cuối cùng cũng có người bắt đầu nổi đóa.

“Giáo sư thì có thể đến muộn lâu thế sao? Sợ là ngủ quên rồi nhỉ?”

“Hệ Kim đúng là ghê thật ha.”

“Chúng ta nên báo cáo lên Học viện! Thật quá đáng!”

“Đúng thế! Đặt cái giờ học chó má này, rõ ràng là không muốn dạy, vậy mà cũng không ai quản sao?”

Anh một câu tôi một câu, cảm xúc ngày càng kích động.

Cũng có người can ngăn: “Mọi người bình tĩnh đã, chờ thêm xem sao.”

“Đúng đấy... chắc là sẽ bù giờ học lại cho chúng ta thôi?”

...

Ba giờ sáng.

Có người nhịn hết nổi đứng phắt dậy: “Thằng ngu này! Ông đây không học nữa!”

Đó là một chàng trai phong cách thể thao, tóc đỏ rực rỡ, mặc áo bóng rổ và quần short.

Đừng nhìn cậu ta ăn mặc tùy ý, Thời Y chỉ liếc mắt đã nhận ra, cả cây trên người cậu ta đều là hàng xa xỉ phẩm cao cấp nhất ở tầng một, áo bóng rổ là bản giới hạn, giày thể thao lại càng khỏi phải bàn, giá trị cực kỳ đắt đỏ.

Đuôi mắt chàng trai xếch lên, trên sống mũi cao thẳng điểm vài nốt tàn nhang, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú đầy dã tính toát ra từ cậu ta.

Vừa rồi Thời Y đã nghe thấy, cậu ta là tiểu thiếu gia hệ Hỏa, tên Trần Tẫn. Tháng trước vừa mới thăng lên cấp S.

Hơn nữa trước đó cô từng nghe Vân Sở nói, hai nhà Kim - Hỏa xưa nay vốn không hợp nhau.

Thế lực hệ Kim ngày càng lớn mạnh, mà người hệ Hỏa tuy không nhiều nhưng kỹ năng lại vừa khéo khắc chế được hệ Kim.

Hình như là có lần một vị thiếu gia của bên này khiến thiếu gia bên kia vô tình mất mặt, từ đó hai nhà dần kết thù.