Rốt cuộc nó thích cái gì, Thời Y hoàn toàn không thử ra được.
Chung sống vài ngày, cô chỉ xác nhận được một chuyện.
Bé Đất Sét cực kỳ, cực kỳ ghét con người.
Chỉ cần Thời Y lơ là một chút, hai cái chân ngắn cũn của nó liền dốc sức chạy trốn.
À, nói là chạy trốn còn quá khen nó rồi, nó thật sự muốn trực tiếp vỡ ra làm bốn mảnh, cứ như thể việc rời khỏi Thời Y là vinh quang tối thượng, dù có phải trả giá bằng sinh mệnh cũng không sao.
Thời Y còn đặc biệt tìm Vân Diệc và Vân Sở đến làm thí nghiệm.
Một lớn một nhỏ, hai gương mặt thuần khiết ngọt ngào xuất hiện, là ai thì cũng sẽ rung động vài phần, nhưng Bé Đất Sét vẫn chỉ hiện lên ba chữ kinh điển nọ...
[Đừng sờ tôi.]
Vân Sở không hiểu: “Nó ghét em à? Tại sao chứ?”
Vân Diệc rất áy náy: “Thật xin lỗi, anh không quen biết người tiến hóa cấp S nào cả... không có cách nào giúp em được...”
“Không sao đâu.” Thời Y tỏ ra rất kiên nhẫn, cô dịu dàng nói: “Anh giúp em thử nghiệm là tốt lắm rồi! Cảm ơn anh trai.”
Thực ra Thời Y hoàn toàn có thể hiểu được.
Nó chỉ là một Bé Đất Sét được định sẵn sẽ khô nứt mà chết.
Vậy mà cứ lần lượt bị tạo ra, bị dỗ dành bằng những lời lẽ chẳng chút chân tình, bị một số kẻ đưa lên thần đàn, cũng bị một số kẻ mổ xẻ phanh thây.
Con người xảo quyệt biết bao, việc nó không thích loài người quả thực rất bình thường.
Nhưng Thời Y thực sự không có kiên nhẫn, cô chính là kiểu con người xảo quyệt điển hình đó.
Chỉ mới vài ngày trôi qua, trên người Bé Đất Sét đã xuất hiện một đường nứt khô khốc mờ nhạt.
Cô đã thử rồi, dùng nước hay bùn ướt hoàn toàn không thể bù đắp được, giống như nếp nhăn thật sự xuất hiện nơi khóe mắt khi tuổi tác tăng lên, khiến người ta đau đầu.
Nếu nó hoàn toàn khô nứt, khóa học đặc biệt của cô coi như đổ sông đổ bể.
Thế là vào lần tiếp theo, khi Bé Đất Sét lại cố gắng bỏ trốn, Thời Y tóm lấy nó, nheo mắt lại không chút lưu tình...
Nhóc kẹo đường.
Kỹ năng phát động.
[Cho tôi nếm thử.]
An tâm ở trong bụng cô đi nhé.
Trước khi nghĩ ra cách xử lý, Thời Y tạm thời không cho phép nó ra ngoài hóng gió nữa.
---
Chủ nhật, Thời Y ngủ liền một mạch cả ngày để điều chỉnh lại múi giờ sinh hoạt.
Đúng 11 giờ đêm, cô thức dậy đúng giờ, rửa mặt sửa soạn, vận động kéo giãn cơ thể một chút rồi xuất phát đi học.
Tiếng mở cửa làm kinh động đến Vân Diệc, anh ta vò đầu bứt tai đi ra với mái tóc ổ gà, mắt nhắm mắt mở dặn dò cô: “Tuyệt đối phải chú ý an toàn. Nếu cảm thấy không học được thì bỏ môn kịp thời, đừng miễn cưỡng.”
Cuối cùng anh ta còn nhét cho cô một hạt châu nhỏ lung linh trong suốt, dặn: “Đây là Vụ Châu (hạt sương), anh tự làm chơi thôi, gặp nguy hiểm thì bóp nát, có thể tranh thủ chút thời gian chạy trốn.”
Dạo này Thời Y rảnh rỗi thường chơi với Vân Sở, trẻ con thì ánh mắt và lời nói đều thành thật hơn, rất tiện cho cô tìm hiểu tình hình của Học viện Tiến Hóa.
Cô đã biết, Vụ Châu cần phải dùng một lượng cực lớn sương mù đặc thù nén lại mới tạo thành được.
Muốn tạo ra sương mù đặc thù cần dụng tâm, cần thời gian, lại còn thường xuyên có tỷ lệ thất bại, vì rắc rối nên rất ít người chịu bỏ công chế tạo, là thứ rất trân quý của tộc Vân Yên.
Vân Diệc chắc chắn đã tốn rất nhiều thời gian...
Có lẽ là toàn bộ thời gian rảnh rỗi từ lúc cô đến Học viện cho tới nay.
Cô trịnh trọng nhận lấy: “Cảm ơn anh trai.”
“Khách sáo với anh làm gì.” Vân Diệc phẩy tay: “Bai bai, cố lên nhé!”