Thời Y vừa nhìn chằm chằm vào chữ “Thủy” trên màn hình, vừa siết chặt tay mình.
Cái cảm giác ẩm ướt khi nắm tay, cùng với khuôn mặt xinh đẹp của người đàn ông tóc bạc cứ lởn vởn trong lòng cô.
Hương vị ngon miệng gây chấn động.
Nhất định phải nếm lại lần nữa.
“Thổ ngăn Thủy”... phải không?
Không gian chuyển đổi cũng khá tiện lợi.
Nếu có thể nắm vững, sẽ rất có lợi cho việc chạy trốn trên chiến trường.
Suy đi tính lại, cuối cùng Thời Y vẫn chọn “Thổ”.
Màn hình lóe lên ánh sáng màu vàng nhạt.
Giọng điện tử máy móc vang lên.
[Chọn khóa học thành công.]
[Vui lòng đặt bàn tay lên khu vực chỉ định.]
Nom cũng công nghệ cao.
Thời Y đặt tay lên, hệ thống “tít” một tiếng.
[Qua kiểm tra, hiện tại bạn tạm thời chưa đủ điều kiện tham gia khóa học hệ Thổ (gia tộc thuộc Thổ Tộc quản lý/bản thân có thuộc tính Thổ trong cơ thể), cần tiến hành xác minh thêm tư chất của bạn.]
[Bắt đầu bài kiểm tra năng lực đầu vào.]
[Vui lòng tiếp nhận Bé Đất Sét thuộc về bạn.
Bé Đất Sét có chứa Tinh Thể hệ Thổ bên trong cơ thể, nếu có thể lấy được Tinh Thể trước khi Bé Đất Sét khô nứt và mất hiệu lực, bạn sẽ có đủ điều kiện tham gia khóa học.
Thất bại sẽ mất tư cách chọn khóa học.]
[Lưu ý: Tinh Thể của Bé Đất Sét chỉ trao tặng khi tự nguyện.
Bất kỳ phương thức gian lận nào (như dùng bạo lực phá hủy Bé Đất Sét, hối lộ người tiến hóa hệ Thổ giúp đỡ, v.v.) đều không thể thành công, đồng thời sẽ bị xử lý là hành vi gian lận, bị hệ Thổ đưa vào danh sách đen vĩnh viễn.
Đề nghị các người tiến hóa hết sức coi trọng, thi cử trung thực, làm người trung thực.]
...
Thời Y hơi cạn lời.
Máy chọn môn học không cho cô cơ hội hối hận, đã “cạch” một tiếng giống như máy bán hàng tự động Pop Mart, một vật rơi ra từ bên trong tảng đá.
Cô đành phải cúi người nhặt nó lên...
Một búp bê nhỏ xấu xí màu vàng được nặn bằng bùn, đầu tròn vo, cánh tay béo múp, hai cái chân ngắn cũn nặn bị lệch.
Giống như hàng nhái siêu cấp rẻ tiền của Pop Mart.
Cái này chẳng phải quá thô sơ rồi sao?
Bé Đất Sét mở mắt ra, Thời Y nở nụ cười ngọt ngào vô hại với nó.
Bé Đất Sét nhíu mày, Thời Y vẫn giữ nụ cười ngọt ngào, đồng thời khéo léo biểu lộ thêm chút nghi hoặc.
Trên cái bụng tròn vo của Bé Đất Sét hiện ra ba chữ, Thời Y chăm chú nhìn qua.
Nét chữ xiêu vẹo, giống như được trẻ con tùy tiện viết khi nghịch bùn...
[Đừng sờ tôi.]
Đây là một Bé Đất Sét cực kỳ khó chiều.
Nó ngay lập tức giãy khỏi tay Thời Y, nhảy xuống theo kiểu tự sát hòng bỏ trốn, may mà Thời Y nhanh tay đỡ được một nhịp, nó mới không bị tan xương nát thịt.
Thời Y túm lấy cái thân nhỏ đang giãy giụa loạn xạ, đi đến thỉnh giáo cố vấn Hồ: “Chào cô ạ, xin hỏi có gì cần lưu ý không, hoặc có trường hợp nào từng thành công chưa?”
Cố vấn Hồ tặc lưỡi một tiếng, ra hiệu cho cô cầm Bé Đất Sét ra xa một chút rồi ghé sát tai cô, sợ bị nghe lén mất cơ mật.
Cô ta dùng giọng gió: “Mấy lão già cổ hủ bên hệ Thổ là thế đấy. Cứng nhắc lắm, bọn họ căn bản không muốn bí thuật của nhà mình bị lưu truyền ra ngoài đâu.”
Thời Y không tiện hùa theo nói xấu: “A...”
“Trường hợp thành công hả, gần như là không có.” Cố vấn Hồ nói cực nhỏ: “Có thì cô cũng không thể nói cho em biết được. Chúng ta phải thi cử trung thực, làm người trung thực.”
...
Cái này thì không cần nói nhỏ đến vậy đâu.
Thời Y: “Cảm ơn cô.”
Cô xách ngược Bé Đất Sét mang về nhà.
Ban đầu Thời Y đã tính toán kỹ, dù thế nào cũng phải lấy lòng được nó.
Nhưng có lẽ vì làm bằng đất sét, nên tên nhóc này đúng là “nước đổ đầu vịt”, dầu muối không ăn.
Cô đưa cho nó đủ loại đồ ăn ngon, nó chẳng thèm đoái hoài.
Cô chiều theo sở thích, tìm vài loại đất sét tương tự tặng nó, nó căn bản khinh thường không nhìn.
Cô đưa nó ra ngoài hóng gió, bãi cỏ, ngọn đồi, bờ hồ... nó chẳng có hứng thú với chỗ nào cả.
Cô chỉ huy Độc Bảo chọc nó vui, Độc Bảo nhiệt tình quấn lấy người nó để làm thân, nhưng nó chỉ run rẩy nhắm nghiền mắt, sợ hãi cam chịu.