Anh bình tĩnh nói với Thời Y: “Đưa tay ra.”
“Mau đưa tay ra.” Vân Diệc nói, anh ta dường như rất muốn nhắc nhở Thời Y điều gì đó, lại không biết mở lời thế nào, cả buổi mới nặn ra một câu: “Em, em cẩn thận một chút, đừng có chạm vào Thành Lâm đại nhân...”
Lời nhắc nhở kỳ lạ.
Nhưng lại trúng ngay tim đen của Thời Y.
Cô mới phát hiện ra mình thực sự rất muốn chạm vào anh.
Không, là rất muốn ăn anh.
Đôi mắt rũ xuống, đôi môi nhạt màu, đường xương quai hàm đẹp đến mức hoàn hảo.
Chiếc vòng da đen chuẩn xác cài ở nơi mảnh mai nhất của chiếc cổ thon dài, viên đá quý xanh thẳm như hải yêu đang thì thầm quyến rũ.
Đói quá.
Đói đến mức đầu óc và tim gan đều bị đốt cháy.
Cô đưa tay về phía Thành Lâm.
Cổ tay trắng nõn thon thả, còn có vài vết sẹo nhỏ để lại sau trận đấu.
Ngọc Vân Châu khẽ lắc lư theo động tác giơ tay của cô.
Người đàn ông đưa bàn tay thon dài ra, dáng vẻ bàn tay đó giống hệt như trong giấc mơ của Thời Y, khớp xương rõ ràng, gân xanh nhàn nhạt uốn lượn dưới da.
Cô nhớ lại anh đã dùng bàn tay này lau sạch sương mù trên gương, để lộ ra đôi mắt xinh đẹp của mình.
Đói quá đi...
Dường như Thành Lâm cũng không có ý định chạm vào cô.
Đầu ngón tay không sai một ly, chỉ chạm vào đám mây trắng tinh khiết giữa tâm viên ngọc.
Đám mây lập tức vỡ tan.
Vân Diệc nhìn chằm chằm.
Tuy đã thề sẽ trung thành với Thủy tộc, nhưng nhìn thấy tộc huy của nhà mình hết lần này đến lần khác vỡ tan, trên đó hiện ra dấu ấn của Thủy tộc, vẫn là một chuyện khá đau lòng.
Vân Diệc không ngờ còn có thể xảy ra chuyện đau lòng hơn.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay Thành Lâm rời khỏi ngọc Vân Châu, người phụ nữ lại trong chớp mắt, nhanh như chớp giật, trở tay nắm lấy tay anh!
Mắt thấy da thịt hai người tiếp xúc, nỗi sợ hãi lập tức phá vỡ lý trí, Vân Diệc nghe thấy mình hét lên: “Đừng chạm vào anh ta... sẽ chết đó...”
Sẽ... cái gì?
Não Thời Y hỗn loạn trong giây lát.
Nhưng cô không buông tay.
Cô không muốn buông.
Bởi vì từ nơi tiếp xúc với lòng bàn tay anh, một luồng sóng biển cuộn trào khổng lồ đang đổ vào cơ thể cô.
Làm dịu cơn khát của cô, lấp đầy cơn đói của cô, khiến cô thỏa mãn đến choáng váng.
Ngọt quá, tinh khiết quá.
Thành Lâm rõ ràng cũng không phản ứng kịp, lại để mặc cô nắm lấy tay mình.
Anh hơi sững sờ, cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau.
Tay cô ấm áp, mềm mại.
Vô cùng xa lạ.
Anh đã rất lâu, rất lâu rồi không chạm vào người khác.
Lần cuối cùng chạm vào người khác, là... Anh phản ứng lại, đột ngột muốn rút tay mình ra.
Nhưng lại không thành công.
... Cô nắm rất chặt.
Tuyệt đối không phải là sức mạnh của một Người Tiến Hóa bình thường.
Giám sát viên đã có sơ suất.
Thành Lâm hơi nheo mắt nhìn về phía người phụ nữ trước mặt.
Gương mặt ngọt ngào vô hại.
Chứng kiến người thân yêu nhất biến dị qua đời, vết thương trên người chưa hoàn toàn lành lặn, trong mắt dường như còn vương lại ánh nước long lanh... Trông rất ngây thơ yếu đuối.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ không chút do dự đâm xuyên qua con mãng xà khổng lồ trên chiến trường.
Cô không có ý định buông tay, Thành Lâm cũng không có ý định tỏ ra yếu thế.
Anh dứt khoát nắm ngược lại tay cô, thậm chí còn mang theo chút lực uy hϊếp.
Giọng người đàn ông lạnh như băng, cảm giác áp bức ập đến: “Cô muốn làm gì?”
Thời Y nuốt nước bọt, dòng nước ngọt ngào đó chảy qua tứ chi của cô, từ trong ra ngoài, ngay cả làn da cũng đều uống no nước, khiến cô thoải mái từ đầu ngón tay đến sợi tóc.
Âm thanh thông báo của hệ thống vang lên.
[Chúc mừng, bạn đã khôi phục trạng thái khỏe mạnh.]
Chắc chắn cô đã “ăn” cái gì mới rồi.
Nhưng sao hệ thống không nhắc nhở đã ăn gì nhỉ?
Thôi kệ.
Tâm trạng cô thực sự rất tốt, không chút keo kiệt mà nở một nụ cười rạng rỡ với anh.
“Tên là... Thành Lâm phải không?” Thời Y cười, lắc lắc tay anh nói: “Rất vui được gặp anh.”