Ánh mắt của người đàn ông và Thời Y chạm nhau, cô lập tức cảm nhận được hơi nước ẩm ướt ập vào mặt.
Khiến người ta không nhịn được muốn nuốt nước bọt.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, như biển sâu bị nhấn nút tắt tiếng.
“Rắn vảy đen cấp 3S.” Người đàn ông đột nhiên lên tiếng.
Giọng anh giống hệt vẻ mặt, đông lạnh như băng, tỏa ra hơi lạnh: “Tại sao lại nhận cô làm chủ?”
Vân Diệc trợn tròn mắt, giọng vυ"t lên tám quãng: “Cấp mấy? Rắn gì? Ở đâu? Nhận ai làm chủ?”
Người này lại có thể nhìn thấy Độc Bảo, cấp bậc của anh còn cao hơn cả Độc Bảo sao?
Thời Y cười lên, giọng điệu dịu dàng mà khách sáo: “Tại sao không thể nhận tôi làm chủ?”
Cô khoanh tay hơi nheo mắt, đánh giá người đàn ông tóc bạc xinh đẹp trước mặt: “Xin hỏi anh là...?”
Lần đầu gặp mặt, cô không định để người ta thấy mình là quả hồng mềm dễ bóp.
Hơn nữa, Học viện Người Tiến Hóa rõ ràng là một xã hội pháp trị, giữa thanh thiên bạch nhật, người này sẽ không làm gì cô.
Nhưng lý do không chỉ có vậy... Thời Y còn có một loại trực giác khó hiểu, giống như Độc Bảo, một trực giác hoang dã nhạy bén.
Cô chính là không sợ anh, hoàn toàn không sợ.
Đương nhiên, cô không sợ nhưng có người sợ.
“Suỵt!” Vân Diệc sợ đến nhảy dựng lên, tiếng “suỵt” này còn to hơn cả tiếng nói của Thời Y.
Anh ta ba bước thành hai đến trước mặt Thời Y, hai tay hơi dang ra, nụ cười cứng đờ: “Cái đó, em ấy mới tiến hóa, vừa mới tiến hóa, còn chưa hiểu chuyện, đừng tức giận...”
Thành Lâm không biểu cảm nhìn anh ta.
Vân Diệc không dám nhìn thẳng vào anh, xoay người đối mặt với Thời Y: “Đây là Thành Lâm, là người thừa kế duy nhất của Thủy tộc, Thủy tộc em biết chứ?”
“Thủy tộc...” Thời Y hơi mơ hồ, nhỏ giọng nói: “Em chỉ biết thủy cung thôi.”
Vân Diệc suýt chút nữa không thở nổi: “Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ! Năm đại gia tộc quý tộc của giới tiến hóa, chúng ta đều là những nhánh nhỏ được sinh ra từ họ!”
“Tộc Vân Yên của chúng ta bây giờ đang ở trong lãnh địa của Thủy tộc đấy! Tất cả các kỹ năng liên quan đến nước đều do một mình anh ta kiểm soát, ví dụ như cơn mưa đêm đó, chính là một phần cơ thể của anh ta...”
Thành Lâm đột nhiên lên tiếng: “Cậu cầu xin tôi đến, là để tôi xem lớp học tiểu học tại chỗ của cậu?”
Vân Diệc vội vàng kết thúc: “Ồ ồ, cái này sau này vào Học viện Người Tiến Hóa sẽ được học cả, anh không lôi thôi nữa.”
Nói xong, anh ta cúi đầu thật sâu, chào người đàn ông tóc bạc: “Thành Lâm đại nhân, mời.”
Thành Lâm... đại nhân?
Anh rõ ràng trông rất trẻ.
Người đàn ông tóc bạc trẻ tuổi đi về phía cô.
Trên mặt anh không có biểu cảm gì, động tác không nhanh nhưng lại tỏa ra uy áp cực lớn.
Khi anh đi qua Vân Diệc, Thời Y để ý thấy cơ thể Vân Diệc không kiểm soát được mà nghiêng đi một chút, như thể muốn cố gắng cách xa anh hết mức có thể, rồi chợt tỉnh táo, lại nhanh chóng đứng thẳng...
Không hiểu sao Thời Y lại nghĩ đến bài đồng dao đó.
Mưa rơi rồi, mưa rơi rồi.
Đóng cửa sổ đừng nói lời...
Đừng chạm vào nó, đừng chạm vào nó.
Quỷ tóc trắng đến bắt người...
Chẳng lẽ Thành Lâm chính là “quỷ tóc trắng” trong bài đồng dao này?
Anh đã làm gì khiến mọi người sợ hãi mình đến vậy?
Rõ ràng trông rất... quyến rũ mà.
Âm thanh thông báo của hệ thống đột ngột vang lên.
[Chú ý: Hiện đang đang trong trạng thái đói mức độ trung bình. Xin hãy nhanh chóng nạp thức ăn.]
Thời Y không kìm được mà nuốt một cái.
Anh đứng trước mặt cô, cô ngửi thấy mùi vị độc đáo, ngọt ngào thanh mát thuộc về anh.
Như khe suối trong rừng khi tuyết xuân mới tan, như cả rừng thông xanh biếc được vò nát ngâm vào dòng suối trong, như con suối trong vắt lững lờ cánh hoa anh đào dại.
Mỹ vị nhân gian.
Vân Diệc mở miệng, có hơi lắp bắp: “Có cần hành lễ khấu đầu không, Thành Lâm đại nhân? Em, em ấy không phải người bản địa...”
“Không cần.”