Chương 29: Gặp lại người đàn ông tóc bạc đó

Ôi chao.

Thời Y nhìn cậu nhóc này thêm một cái.

Mái tóc xoăn màu hổ phách giống hệt Vân Diệc, vừa nhìn đã biết là hậu duệ chính tông của tộc Vân Yên.

Mặt vẫn còn phúng phính sữa, thế mà biểu cảm lại nghiêm túc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa văn phòng, ánh mắt kiên định như sắp đi kết nạp Đảng.

Không khí thả lỏng trong giây lát, có người bắt đầu cổ vũ.

“Đúng thế, còn có tiểu Vân Sở của chúng ta mà.”

“Giỏi lắm, tiểu Vân Sở của chúng ta sinh ra đã là cấp B, tiền đồ vô lượng!”

Tiểu Vân Sở rất kỵ chữ “tiểu”: “Cháu là Vân Sở.”

“Nhưng Vân Diệc và anh trai cậu ấy lúc sinh ra cũng đều là cấp B... Anh trai cậu ấy thì đã sớm lên cấp A rồi...”

“Haiz...”

Vân Diệc đẩy cửa văn phòng ra, gọi mọi người: “Người tiếp theo.”

Người đến lượt đột nhiên hơi run rẩy.

Đối phương bước tới rồi lại lùi một bước, nhìn về phía Vân Diệc: “... Tôi, tôi...”

Vân Diệc lộ ra vẻ thương hại lẫn thông cảm, nhưng anh ta vẫn nhẫn tâm kéo đối phương lại: “Đừng nói nữa, mau vào đi.”

Gió tiêu điều bên bờ Dịch Thủy, tráng sĩ một đi không trở lại.

Mọi người đều im lặng.

Mỗi người vào trong cũng chỉ vài phút, lúc vào đều run rẩy, lúc ra thì mặt trắng bệch, hai chân mềm nhũn, đến mức Thời Y cũng bắt đầu hơi tò mò.

Sau cánh cửa là ai vậy? Định làm gì thế?

Thời Y là người cuối cùng. Tiểu Vân Sở xếp ngay trước cô.

Mặt cậu bé cũng hơi tái, nhưng khi quay lại nhìn thấy cô lại chủ động bắt chuyện với cô bằng giọng non nớt.

“Chào chị. Chị là tộc nhân mới mà anh Vân Diệc đưa về phải không? Anh ấy nói chị tên Thời Y, đúng không?” Rất ra vẻ người lớn.

Thời Y buồn chán quấn lọn tóc chơi: “Đúng vậy.”

Vân Sở đem những lời mình đã suy nghĩ hồi lâu nói ra từng câu một.

“Những điều mọi người nói vừa nãy, chị đừng để trong lòng.”

“Tộc Vân Yên của chúng ta thực ra rất đoàn kết. Chỉ là chuyện hôm nay có hơi đột ngột, mọi người nhất thời chưa chấp nhận được thôi.”

“Tuy tộc đã lâu không có ai cấp A, nhưng nhất định sẽ có. Có thể là anh Vân Diệc, có thể là em, cũng có thể là người khác. Nhất định sẽ phục hưng tộc Vân Yên.”

“Cho nên... chào mừng chị đến với tộc Vân Yên.”

Cậu bé nghiêm túc nhìn Thời Y.

Nói nhiều lời như vậy, ít nhiều vẫn không giấu được vẻ căng thẳng, dù sao cũng là trẻ con.

Hiếm khi Thời Y không ghét trẻ con. “Cảm ơn em nhé. Tiểu Vân Sở.”

Cô thuận tay xoa cái đầu bông xù của cậu bé, cười nói: “Chị rất vui khi đến tộc Vân Yên.”

“Em là Vân Sở.” Tiểu Vân Sở rất không vui tránh khỏi móng vuốt của cô.

Khi Vân Diệc mở cửa gọi cô, Thời Y để ý thấy trán anh ta đã lấm tấm mồ hôi, như thể đang ở trong trạng thái căng thẳng cao độ trong một thời gian dài.

Rõ ràng thời tiết vẫn còn rất mát mẻ.

Thời Y vững bước đi vào.

Cánh cửa hoàn toàn mở ra trước mặt cô, tầm mắt cô lướt qua Vân Diệc, lại bất ngờ nhìn thấy... Người đàn ông tóc bạc trong giấc mơ.

Người đàn ông khoanh tay lười biếng dựa vào tường, đứng ở nơi nửa sáng nửa tối.

Mái tóc ngắn màu bạc sắc lẹm như ánh mắt, hoàn toàn không phải dáng vẻ mềm mại ướŧ áŧ trong mơ.

Cái cổ từng nhẵn nhụi ấy giờ đeo một chiếc vòng da màu đen rất rõ ràng, viên đá xanh biển ở giữa phản chiếu ánh sáng quỷ dị dưới mặt trời.

Người đàn ông trần trụi xinh đẹp trong mơ giờ đã ăn mặc chỉnh tề, gần như không để lộ chút da thịt nào, nhưng mọi thứ trong mơ vẫn hiện rõ mồn một, Thời Y gần như có thể xuyên qua lớp vải mỏng của anh, nhìn thấy dáng vẻ trần trụi của đối phương.

Hơn nữa, từ lúc cô bước vào căn phòng này, Độc Bảo trên thắt lưng liền hoàn toàn không hoạt động nữa.

Trước đây Độc Bảo cũng khá lười biếng, nhưng đây là lần đầu tiên Thời Y cảm thấy hơi thở của nó giống như cũng đông cứng lại.

Như bản năng nhạy bén của động vật hoang dã được kích hoạt, toàn thân thu lại thành một điểm nhọn, ẩn mình hoàn hảo, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.