Chương 27: Rất đói...

Đó là một tòa nhà trông như một đám mây tích đầy nước mưa.

Mái vòm khổng lồ, viền ngoài là những đường cong mềm mại như lông tơ, khi nắng chiếu xuống, bề mặt tòa nhà phản chiếu thứ ánh sáng ngọc trai mờ ảo, lộng lẫy đến choáng ngợp.

Tấm bảng hình đám mây treo ở cổng ghi: [Nhà ăn số 28 của Học viện Người Tiến Hóa].

Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: [Tuyển dụng nhân viên thời vụ hệ Thổ.]

Nhà ăn cũng hoàn toàn theo mô hình tự phục vụ.

Tại sao chỉ tuyển hệ Thổ nhỉ?

Mang theo thắc mắc, Thời Y bắt chước những người khác chọn món, rồi đi xếp hàng ở khu lấy thức ăn.

Khu đó có một người đàn ông da ngăm, thân hình to lớn, vừa khe khẽ hát vừa múc đồ ăn cho mọi người.

Thời Y nghe thấy ai đến lấy món cũng đều chào hỏi anh ta, gọi là “anh Cần”.

Cô xếp ở cuối hàng, đợi đến lượt mình, anh Cần nghiêng đầu nhìn cô một cái, cười hỏi: “Người mới à?”

“Vâng, chào anh Cần.” Thời Y đáp: “Tôi là Thời Y, người tộc Vân Yên.”

“Nghe nói rồi. Chính là cô gái được thằng nhóc Vân Diệc liều mạng cứu về đấy hả. Thằng nhóc đó quý mạng nhất, ngày thường toàn là chuyên gia chạy trốn, vậy mà còn làm được chuyện như thế, chậc chậc...”

“Chuyên gia chạy trốn?”

“Đúng vậy, nổi tiếng là tiếc mạng mà.”

Anh Cần cũng không nói nhiều, bên cạnh anh ta là một cái khay được xếp bằng đá, anh ta vỗ tay lên một cái, lúc nhấc lên, món ăn Thời Y gọi liền xuất hiện từ hư không.

Thời Y khựng lại nhìn anh ta, anh ta nhướng mày cười đắc ý với Thời Y: “Kỹ năng của hệ Thổ bọn tôi, dịch chuyển không gian, tiện lợi chứ?”

Thảo nào lại tuyển nhân viên thời vụ hệ Thổ, khu vực thu dọn khay đĩa cũng có một người đang vỗ vỗ lên tảng đá.

“Lợi hại thật.” Thời Y cười, cô cười lên rất ngọt ngào vô hại, giọng điệu lại chân thành: “Anh Cần, làm thêm ở đây tính tiền thế nào ạ?”

Anh Cần thấy phía sau không còn ai, liền trò chuyện với cô: “10 Hiệu tệ một giờ. Sao thế, thiếu tiền à?”

10 Hiệu tệ một giờ! Trường này đúng là tư bản hút máu! Thời Y đột nhiên cảm thấy chiếc thắt lưng nóng ran.

“Thiếu tiền thì phải cố gắng học tập chứ. Cô còn trẻ, nhất định phải coi trọng việc học. Cấp bậc tăng lên rồi, chẳng phải muốn gì có nấy sao?”

“Tôi đây hồi trẻ không chăm chỉ, lại ngốc, lớn thế này rồi vẫn là cấp F, lớp cũng không lên được, nhiệm vụ cũng không nhận được, thật hết cách...”

“Anh nói quá lời.” Thời Y cười cười nói: “Anh vẫn còn trẻ mà! Tôi cũng muốn giống như anh, dựa vào bản lĩnh của mình kiếm ít tiền.”

Anh Cần được nịnh cho nở mày nở mặt, cười rồi đưa thêm cho cô một quả táo.

Thời Y bưng khay, chọn một vị trí trong góc khuất nhất ngồi xuống.

... Cả đời này không thể dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền được rồi!

Với mức lương theo giờ này, đi làm là không thể nào.

Phải nghĩ cách khác kiếm ít tiền mua đồ xa xỉ, à không, trang bị mới được.

Cô lấy một cái bát trống, gắp một ít thịt cá và thịt gà vào, lợi dụng sự che khuất của bàn, đặt bát lên đùi đợi Độc Bảo ăn.

Độc Bảo ló đầu ngửi xa xa, rồi cụt hứng rụt về.

... Lại không ăn.

Thời Y đã cố tình gọi rất nhiều món cho nó, nhưng bản thân cô cũng đói muốn chết, không lãng phí chút nào ăn sạch tất cả.

Nhưng kỳ lạ là, rõ ràng cô đã ăn đến bụng tròn căng rồi bước ra khỏi nhà ăn, mà cảm giác đói âm ỉ đó vẫn không biến mất.

Một người một rắn đói bụng lang thang trên phố.

Thời Y bắt đầu học cách phân biệt cảm giác đói bình thường và cảm giác đói đặc biệt này.

Cô cần nắm rõ tình hình cơ thể mình hơn.

Cảm giác đói này không thể thỏa mãn chỉ bằng cách ăn uống... Giống hệt như cảm giác lúc... Theo lời hệ thống, cơn đói dữ dội sẽ làm mất lý trí, đói lâu ngày sẽ dẫn đến tử vong.

Vậy bây giờ cô đang trong trạng thái đói sao? Lâu ngày là bao lâu, nếu tiếp tục không ăn... cô sẽ chết sao?

Thời Y vừa đi vừa nghĩ không mục đích, đến khi đầu của Độc Bảo khẽ động một cái, nó ngẩng đầu chỉ về một hướng.

Thời Y dừng bước, rồi đi theo hướng Độc Bảo chỉ.