Chương 26: Thú cưng thích hàng xa xỉ

Con rắn nhỏ không động đậy nữa, dù sao cũng có chữ Bảo.

[Đặt tên thành công: Độc Bảo.]

[Kích hoạt kỹ năng: Tàng hình.]

[Trạng thái hiện tại: Đói. Xin hãy kịp thời cho ăn, nếu không sẽ ngừng phát triển.]

[Lưu ý: Độc Bảo hiện đang ở giai đoạn ấu thể, hãy cho nó ra ngoài nhìn ngắm thế giới nhiều hơn, điều này sẽ giúp ích cho sự phát triển của nó.]

Hóa ra nó có thể tàng hình, vậy thì cô yên tâm rồi.

Cần cho ăn, cái này còn hiểu được.

Cần trải nghiệm là có ý gì? Ngày nào cũng phải quấn nó trên cổ tay à? Hay đội trên đầu? Thế thì hơi kinh dị đấy.

Khi đi ngang qua khu thắt lưng hàng xa xỉ ở tầng hai, Thời Y dừng bước.

Một chiếc thắt lưng da rắn màu đen thu hút sự chú ý của Độc Bảo, nó cứ kéo kéo ngón tay cô, nhất định đòi đến xem cho bằng được.

Đó là một chiếc thắt lưng bản nhỏ, tinh xảo xinh đẹp, chất liệu cũng tốt, vân da là hoa văn tối màu, logo cũng không quá nổi bật.

Khóa thắt lưng là hình con rắn bằng kim loại, nhưng bị trầy xước khá nặng, đang được bán hạ giá.

Giảm đến 50% mà vẫn còn tận 1000 Hiệu tệ.

Thời Y đeo thử lên, Độc Bảo vui mừng quấn quanh, đầu nó tựa lên khóa, hai con mắt nhỏ lấp lánh, cùng cô ngắm nhìn thế giới mới này.

Nó có thể tự do điều chỉnh kích thước cơ thể, quấn gọn quanh khóa thắt lưng, không nhúc nhích, lại không hề có cảm giác lạc quẻ, cứ như vốn dĩ cái thắt lưng đã có tạo hình như thế vậy.

Rất tốt, chỉ là quá đắt. Thời Y nghĩ, để sau mua một cái hàng nhái là được.

Giọng hệ thống bất ngờ vang lên:

[Tâm trạng Độc Bảo +10, tốc độ phát triển +2%, tăng thêm 30% tầm nhìn cho bạn.]

[Gợi ý: Thú cưng của bạn có thể thích hàng xa xỉ.]

Khóe môi Thời Y giật giật, thú cưng quả nhiên giống chủ nhân... Trước đây cô cũng rất thích hàng xa xỉ.

Tầm nhìn có tác dụng gì?

Thời Y bước ra khỏi phòng thử đồ, nhìn ra ngoài...

- Thế giới, ngay khoảnh khắc ấy, thu nhỏ lại.

Không gian trên võng mạc bỗng đột ngột mở rộng ra, như thể có một bàn tay vô hình vặn mạnh nút zoom.

Mi mắt của ma-nơ-canh trong tủ kính trở nên rõ ràng đến từng sợi, rõ ràng cô đang đứng ở tầng hai, vậy mà thỏi son ở quầy mỹ phẩm tầng một - cô còn nhìn rõ cả hàng chữ mạ vàng in trên vỏ.

Cô ngẩng đầu lên.

Đèn chùm pha lê trên vòm trần cao nhất của trung tâm thương mại vỡ thành muôn mảnh ánh sáng, mỗi hạt bụi lấp lánh đều rõ mồn một.

Cô nhìn thấy màn hình máy chạy bộ trong cửa hàng thể thao tầng bốn, thấy ánh kim tuyến trên vòng quay ngựa gỗ ở khu trẻ em tầng ba...

Thời Y vô thức ấn vào giữa hai lông mày.

Tim đập thình thịch.

Không phải hoa mắt, không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào, đầu không chóng mặt, não không căng, mọi thứ đều trơn tru và dễ chịu đến mức khó tin, còn tốt hơn phẫu thuật chữa cận thị cả vạn lần.

Lần trước suýt mất mạng vì bị cái đuôi rắn quét trúng từ điểm mù - chuyện đó, sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

... Tiểu Độc Bảo bé bỏng đáng yêu còn thích thứ gì nữa không?

Dù sao trung tâm thương mại cũng là mô hình tự phục vụ, Thời Y dứt khoát đeo luôn chiếc thắt lưng này, dẫn Độc Bảo đi dạo khắp tầng một, tầng hai của khu hàng xa xỉ.

Quần áo, túi xách, trang sức...

Cũng có lúc đôi mắt nhỏ của Độc Bảo sáng rực ngẩng đầu, nhưng khi Thời Y cầm món đồ mà nó “xì xì” đòi xem, rồi lật sang thấy cái bảng giá trên trời, cái đầu rắn liền rụt về ngay.

Lúc thử cũng hoàn toàn không thấy có thêm hiệu quả nào, cạn lời, không ngờ lại là một tiểu bảo biết nghĩ cho ví tiền của chủ nhân.

Thôi, nuông chiều nó lần này vậy! Thời Y đau lòng mua chiếc thắt lưng này.

Sau khi thanh toán và bước ra khỏi khu thương mại, bụng cô réo cồn cào, liền đi thẳng đến nhà ăn của học viện.