Chương 25: Độc Bảo

Đúng là một thế giới kỳ diệu.

Mỗi người ở thành phố Vân Yên đều có thể dễ dàng tạo ra mây khói.

Nhưng Thời Y lại không giống họ.

Cô phát hiện, từ sau lần ném Vân Diệc ra ngoài, tốc độ tạo mây của mình gần như ngưng trệ, nghỉ ngơi một ngày cũng chỉ tạo được một lớp mỏng dính.

Nếu đi học với tình trạng này...

Bây giờ còn có thể lấy cớ “vết thương chưa lành”, nhưng lâu dài chắc chắn sẽ bị lộ.

Phải nghĩ cách mới được.

Lịch học của Vân Diệc bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về khuya.

Anh ta đưa cho cô 3000 Hiệu tệ, bảo cô tự đến nhà ăn học viện ăn uống, đến siêu thị học viện mua vài bộ quần áo phù hợp.

Tuy lúc đưa tiền, vẻ mặt anh ta vô cùng thản nhiên, như thể vung tay một cái là có, còn bảo cô cứ tiêu xài thỏa thích đừng tiết kiệm, không đủ thì cứ nói với anh trai bất cứ lúc nào.

Nhưng từ những đồ đạc cũ kỹ trong nhà anh ta, và đôi giày thể thao đã giặt đến bạc màu, Thời Y đoán rằng anh ta không giàu có.

Vân Diệc sống một mình, trong nhà toàn đồ của đàn ông, tuy giặt rất sạch sẽ nhưng cô mặc vào vẫn không thoải mái.

Thế là cô đi dạo đến siêu thị học viện.

Giữa ban ngày mà siêu thị gần như vắng tanh, Thời Y đoán chắc mọi người đều đang đi học cả.

Siêu thị áp dụng hình thức tự phục vụ, giống như siêu thị bình thường, lúc rời đi thanh toán một lượt là được.

Tầng một là hàng xa xỉ cao cấp, Thời Y liếc nhìn giá cả liền biết, Học viện Người Tiến Hóa cũng phân chia giai cấp rõ rệt, chênh lệch giàu nghèo lớn đến mức khó tin.

Cô đi thang máy lên từng tầng, qua sự khác biệt của mỗi tầng để hiểu thêm về thế giới này.

Cuối cùng, cô chọn khu vực có giá cả hợp lý, lựa vài bộ quần áo mềm mại, thoải mái, chất lượng tương đối tốt.

Một chiếc áo thun dài tay màu đen mềm mại, một chiếc quần jean ôm, bền chắc.

Cô thay đồ trong phòng thử, buộc mái tóc dài thành búi thấp lơi lỏng trước gương.

Người phụ nữ trong gương để mặt mộc, mái tóc dài hơi xoăn rủ xuống vai như tơ lụa, làn da dưới ánh đèn ánh lên vẻ óng ánh của ngọc trai, một đôi mắt hạnh xinh đẹp, con ngươi trong veo như hổ phách, quả thực có vài phần giống Vân Diệc.

Cứ như quay về thời đại học.

Kể từ khi làm vlog mukbang, cá phong cách ăn mặc và trang điểm của cô luôn tinh tế, hiếm khi có lúc giản dị, mộc mạc thế này.

Ôn Tư Bắc cũng vậy...

Hồi đại học suốt ngày chỉ mặc áo hoodie và quần jean, không như bây giờ, ngày nào cũng vest thẳng thớm, bảnh bao ra dáng...

À, đã không còn là “bây giờ” nữa rồi.

Từ cổ tay thon thả của cô, một con rắn nhỏ màu đen chậm rãi trườn ra.

Nó tò mò quan sát dáng vẻ mới của chủ nhân, đang ngẩng đầu nhìn vào gương, “xì xì” lè lưỡi.

Đây là... thú cưng mà cô có được sau trận chiến kia. Hệ thống nuôi dưỡng tự động được kích hoạt, khi cô mở mắt ra đã thấy nó.

Nhưng điều kỳ diệu là, khi cô định hỏi về nó, lại phát hiện Vân Diệc hình như không nhìn thấy, hoàn toàn không có phản ứng, mà Lục Minh Đàn cũng vậy.

Mà lúc đó cô còn đang mơ hồ khóc nức nở chẳng rõ vì sao, liền dứt khoát giả vờ như không có chuyện gì, lén dùng đầu ngón tay chạm vào đầu nó, thu nó về.

Cô không định để bất kỳ ai phát hiện ra sự tồn tại của nó, kể cả Vân Diệc.

Con rắn nhỏ rất vui vì lại được thấy ánh mặt trời, nó lắc đầu vẫy đuôi quấn lấy đầu ngón tay cô, ngẩng đầu lên muốn cô vuốt ve nó.

Thời Y giơ tay lên, gõ nhẹ vào cái đầu rắn của nó.

Giọng nữ điện tử máy móc vang lên: [Vui lòng đặt tên cho ấu thể Rắn vảy đen cấp SSS mà bạn đang nuôi.]

Cấp SSS... tức là cực độc. Lại còn nhỏ xíu, như một con sâu.

Thời Y không hề nghĩ ngợi: “Độc Trùng.”

Con rắn nhỏ lập tức quấn chặt lấy ngón trỏ của cô, nó có vẻ rất không vui, đầu lắc lư qua lại.

Thời Y suy nghĩ một chút: “Độc Bảo.”