“Cô Thời Y, chuyện quá khứ đã qua, hôm nay chính là khởi đầu mới. Thế giới của người thường cô đã không thể quay về, xin hãy chuẩn bị tâm lý.”
Hàng mi dày thu liễm cảm xúc dưới đáy mắt, Lục Minh Đàn đưa tay về phía cô: “Chào mừng đến với Học viện Người Tiến Hóa.”
Thế giới của người thường sao?
Thời Y cũng không có ý định quay về.
Giống như lần đó - dù nhìn thấy vỏ điện thoại vỡ vụn nơi ghế phụ, cô vẫn chọn bước lên chiếc xe ấy.
Giờ đây, cô lựa chọn ở lại đây.
Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lục Minh Đàn: “Cảm ơn bác sĩ Lục.”
Chạm nhẹ rồi buông.
Ánh mắt cô dừng lại đúng lúc trên chuỗi ngọc Vân Châu xinh đẹp nơi cổ tay.
Kích thước vừa vặn với cổ tay cô. Vân ngọc tròn trịa, ngọc bích trong suốt, dưới ánh mặt trời tương phản rực rỡ, lấp lánh tràn đầy sức sống, cũng mang lại cảm giác thuần khiết.
Trong đầu vang vọng âm thanh điện tử máy móc kia.
Tuyệt đối, đừng để lộ thân phận của mình.
“... Rất đẹp.” Cô quay sang Vân Diệc, chân thành tán thưởng, nở một nụ cười có chút u buồn: “Cảm ơn... anh trai?”
---
Thời Y ở lại nhà Vân Diệc, chính xác mà nói, là ở lại lãnh địa của tộc Vân Yên - thành phố Vân Yên.
Vân Diệc nói để hoàn tất thủ tục nhập học cần ba ngày, bảo cô cứ nghỉ ngơi điều dưỡng cho khỏe, thuận tiện làm quen với môi trường trong học viện.
Điều khiến Thời Y cảm thấy rất kỳ diệu là, cả hành tinh này lại được gọi chung là Học viện Người Tiến Hóa, giống như hành tinh xanh được gọi là Trái Đất vậy.
Thẻ căn cước và thẻ ngân hàng gộp làm một, gọi chung là thẻ học sinh, đi đâu hay mua gì cũng đều phải quẹt thẻ học sinh.
Bệnh viện gọi là bệnh viện học viện, nhà hàng gọi là nhà ăn học viện, đơn vị tiền tệ lưu thông được gọi là Hiệu tệ*...
*(Hiệu tệ: nghĩa là tiền tệ của trường.)Theo lời Vân Diệc thì: “Học viện Người Tiến Hóa là giáo dục bắt buộc trọn đời. Không giống như Trái Đất của các em, chỉ quản mười hai năm.”
“Bọn anh chủ trương sống đến già, học đến già, chỉ cần lên lớp đúng giờ, nghiêm túc làm nhiệm vụ thì sẽ được phát một lượng tiền học viện nhất định, nếu không lên lớp đúng giờ sẽ bị thông báo xử phạt. Cho nên dù là sát thủ cũng phải đăng ký môn học và đi học đúng giờ.”
Ngay cả thành phố Vân Yên nơi họ sống cũng vậy, tuy là lãnh địa nhưng lại giống ký túc xá đại học ở thế giới thực hơn, được học viện thống nhất phân chia và trang hoàng.
Quyền sở hữu không thuộc về cá nhân, muốn ở phải nộp phí định kỳ.
Chỉ là kinh tế ở đây cực kỳ phát triển, dân cư thưa thớt, không gian rộng, tài nguyên dồi dào, mỗi người đều ở trong một căn nhà riêng, môi trường vô cùng thoải mái.
Thành phố Vân Yên không lớn, nhưng khắp nơi đều là biểu tượng đám mây.
Biển chỉ đường là đám mây, nắp cống là đám mây, dải cây xanh hai bên đường là đám mây, trên xe buýt vẽ đám mây, ngay cả hồ nước cũng được xây thành hình đám mây.
Nếu đi dạo, chừng hai mươi phút là tới ranh giới.
Chỗ ranh giới có một tấm bia đá, bên trên khắc biểu tượng đám mây của tộc Vân Yên. Mà ở chính giữa đám mây, đã lờ mờ hiện ra dấu ấn giọt nước.
Tộc Vân Yên rất ít người, ai cũng có kỹ năng tiến hóa liên quan đến “mây khói”.
Bà cụ tập thể dục buổi sáng trong công viên chê nắng gắt, vung tay một cái liền ném một đám mây âm u lên đầu.
Người đàn ông dắt chó đi dạo không dùng dây, nhưng mỗi khi chó chạy xa, lại có làn mây mù lượn đến quấn lấy kéo về.
Gặp người quen dừng lại nói chuyện, anh ta liền cho chó đứng lên một đám mây, để nó giậm chân phành phạch tại chỗ.
Đôi tình nhân đang tán gẫu thì bị sương mù dày đặc bao phủ, chẳng mấy chốc sương lại tan đi, cả hai đều hơi đỏ mặt, không rõ là ai đã hôn ai trước.
Thời Y còn thấy một cậu bé đeo cặp đi học, trông khoảng bảy tám tuổi, đi được một lúc hình như chê cặp nặng nên đã tháo xuống, thổi một hơi vào cặp.
Thổi mấy lần đều thất bại, đến lần cuối cùng, rốt cuộc từ miệng cậu bé phun ra một làn khói mờ bao bọc lấy chiếc cặp sách, nâng lên lơ lửng giữa không trung giống như một khinh khí cầu nhỏ, được cậu bé dắt đi.