Chương 21: Đừng để lộ thân phận của mình

Thời Y chậm rãi quay đầu lại.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Vân Diệc.

Anh ta có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt hơi tròn, khi cười nơi má lại xuất hiện hai lúm đồng tiền, thuộc kiểu con trai có nét ngọt ngào.

Nhưng khi bốn mắt giao nhau, nụ cười “ngọt ngào” ấy lại dần dần tan biến.

Anh ta có vẻ rất hoảng hốt: “Ê... cô đừng, đừng khóc mà. Khóc gì chứ?”

Mình... đang khóc sao?

Không phải đâu...

Thời Y bối rối giơ tay lên chạm thử, quả nhiên chạm phải một mảng ấm áp ẩm ướt.

“Bạn của cô bị dị hóa rồi phải không? Uầy...” Vân Diệc nói: “Đừng buồn nữa, mỗi người có một số mệnh... Cô gϊếŧ anh ta là đúng. Dị chủng cũng rất đau khổ, không có lý trí, không có ý thức, chỉ có ác ý được phóng đại vô hạn và khát vọng gϊếŧ chóc vô tận.”

“Sau này mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi! Bây giờ cô đã là Người tiến hoá rồi, các chỉ số thể năng đều được tăng cường, cô hẳn có thể cảm nhận được chứ?”

“Bác sĩ sẽ kiểm tra chi tiết cho cô, đợi đến trường các thầy cô cũng sẽ giúp cô lập kế hoạch phát triển phù hợp!”

“Cuộc sống mới sắp bắt đầu rồi! Tôi là người đồng hành tiến hóa của cô, cũng là Người Dẫn Dắt của cô. Hơn nữa cô còn là hậu duệ của Tộc Vân Yên chúng tôi!”

“Cô cứ ở chỗ tôi, sau này tôi sẽ giới thiệu tất cả bạn bè của mình cho cô, cô tuyệt đối sẽ không cô đơn, tôi đảm bảo với cô, cuộc sống của cô ở đây nhất định sẽ vui vẻ, muôn màu muôn vẻ...”

Tốc độ nói của Vân Diệc ngày càng nhanh, lời nói cũng càng lúc càng không đâu vào đâu.

Thời Y sớm đã nhận ra, người này dường như càng căng thẳng thì càng nói nhiều.

Là cô khóc, anh ta căng thẳng cái gì chứ?

Tròng mắt anh ta màu hổ phách, màu tóc cũng vậy, nếu Thời Y nhớ không lầm thì mùi hương của anh ta cũng thế.

Mùi hổ phách tươi mát, lá khuynh diệp, còn lẫn cả mùi thuốc lá không thuộc về anh ta.

Tóc anh ta xoăn tự nhiên, mềm mại giống như mây. Lọn tóc xoăn ấy rung rinh theo lời nói của anh ta, như một chú cún nhảy lên đòi vuốt ve.

“Người của Tộc Vân Yên rất ít. Đây là tộc huy của chúng ta. Tôi không ngờ lại có thể gặp được một Người tiến hóa từ nhân loại thường.”

“Sau này cô là em gái tôi, tôi là anh trai cô, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, làm ơn đi mà...”

Vừa nói, anh ta vừa không cho cô cơ hội từ chối, đeo vào cổ tay cô một chuỗi hạt: “Đây là đặc biệt chuẩn bị cho em, ngọc Vân Châu.”

Ngọc Vân Châu đó rất đẹp.

Những viên ngọc phỉ thúy đẫm sắc xanh lục dịu dàng, trong tâm ngọc còn khảm một khối pha lê trắng trong hình dáng đám mây.

Thời Y lúc này mới phản ứng lại.

Kỹ năng “Khói thuốc thụ động” của cô là do “Tiêu hóa” Vân Diệc mà có được.

Bản thân Vân Diệc rõ ràng còn chưa biết.

... Có lẽ cũng chẳng cần phải giải thích.

Tuyệt đối không được để lộ thân phận...

Vậy thì, rốt cuộc thân phận của cô là gì?

Không phải là “Người tiến hoá” như Vân Diệc nói sao?

-

Thời Y cố gắng chống người ngồi dậy, nhưng nước mắt lại không sao kìm nổi - như chuỗi hạt đứt dây, tí tách, tí tách rơi xuống.

Cô mơ hồ đưa tay dụi mắt, chỉ cảm thấy nơi này xa lạ vô cùng.

Lạ thật.

Nước mắt của cô chẳng phải đã cạn sạch trong cơn mưa ấy rồi sao?

Cô không phải là kiểu người hoài niệm, cũng chẳng dễ mềm lòng như vậy.

Vậy rốt cuộc... cô đang khóc vì điều gì?

Thật là vô duyên vô cớ.