Cô lảo đảo bước sâu vào trong rừng, mơ hồ cảm thấy mình đang sốt, đầu óc choáng váng, gần như không thể nhìn rõ hình dáng của thế giới xung quanh.
Những cành cây mọc um tùm in bóng xuống như những nanh vuốt của quỷ dữ.
Thời Y dừng lại hít sâu một hơi, vịn tay vào thân cây, lớp vỏ sần sùi khiến cô tỉnh táo hơn đôi phần, rồi đột nhiên “oẹ” một tiếng nôn thốc nôn tháo.
Thực phẩm bên ngoài đúng là không thể ăn bừa!
Là một streamer ẩm thực, Thời Y tự cảm thấy mình đã rất sành sỏi và kén chọn trong việc ăn uống, ngay cả khi đi chơi cũng luôn chọn lựa kỹ càng từng bữa, không hiểu đã sơ suất chỗ nào mà dính phải chuyện thế này.
Theo lý thuyết, sau khi nôn xong dạ dày trống rỗng, người ta sẽ cảm thấy dễ chịu hơn phần nào, nhưng Thời Y thì không.
Cô càng nôn càng cảm thấy dạ dày như bị thiêu đốt, không phải kiểu nóng rát do tổn thương niêm mạc dạ dày, mà là một cảm giác đói cồn cào mãnh liệt đến khó tả.
Cảm giác đói khát tràn ngập khắp cơ thể, khiến đầu óc cô bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Giống với cảm giác khi còn nhỏ ăn nhầm nấm độc vậy.
Dưới chân như thể giẫm lên đám mây mềm mại, nhưng đầu lại nặng tựa ngàn cân.
Trước mắt hiện lên vô số hình ảnh quỷ dữ sặc sỡ mà đáng sợ, ngay sau đó lại vang lên tiếng hát trong trẻo êm tai.
... Đói quá...
Muốn ăn quá...
Cái gì cũng được... muốn ăn quá...
Điện thoại di động trong tay "vù" một tiếng.
Thời Y vô thức cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện lên một chữ chói mắt.
[Chạy.]
Người gửi: Ôn Tư Bắc.
...
Chạy cái đầu anh ý!
Trong khoảnh khắc, cô tỉnh táo trở lại.
Có lẽ đường đã thông, xe cộ bắt đầu di chuyển.
Cái đồ Ôn Tư Bắc chó má này, vẫn còn đang lo đi tiếp sao! Lúc này mà dám bảo cô chạy lại?
Cái đồ... chó má... Ôn Tư Bắc...
... Thật sự rất đói...
Ý thức của cô lại hỗn loạn, trong đầu hiện rõ hình ảnh Ôn Tư Bắc.
Hình như đó là lúc anh tỏ tình với cô.
Khi đó cô đang bận rộn với đồ án tốt nghiệp nên quên mất cuộc hẹn, bỏ anh đứng chờ dưới ký túc xá suốt bảy tám tiếng đồng hồ.
Giữa mùa đông khắc nghiệt, tuyết trắng xóa rơi xuống, làn da vốn đã trắng của anh giờ đây phủ đầy tuyết, trông như một người tuyết trong suốt. Chỉ có vành tai đỏ ửng, chóp mũi đỏ ửng, đến cả vành mắt cũng đỏ hoe.
Anh hậm hực nói: “Thời Y, em cố tình đúng không? Em đoán được hôm nay anh định tỏ tình với em phải không? Em muốn anh tự biết khó mà lui đúng không?”