Cô nhắm mắt lại, như thấy được “không gian trong dạ dày” của mình... Nó lớn hơn cô tưởng.
Trống rỗng, ở giữa lơ lửng một thứ giống như nọc rắn đen.
Một bát nhỏ, bốc cháy ngọn lửa tím đỏ.
... Chỉ có chừng này, chắc chẳng mấy chốc sẽ bị tiêu hóa hết nhỉ?
Phải ăn thêm chút gì ngon nữa mới được.
Miệng cũng khát khô.
Mà mưa vẫn đang rơi.
Nước mưa từ trên trời trút xuống, gột rửa gò má dính đầy máu của cô, gõ nhịp lên tứ chi mỏi rã rời, thấm vào những vết thương đau đến tê dại.
Thật là... cơn mưa dễ chịu quá.
Giống như kết thúc một ngày mệt mỏi, nằm trong bồn tắm có chức năng massage vậy.
Những gợn sóng nước ấm áp bao bọc lấy cô, không có chuyện gì cần phải lo lắng, từng lỗ chân lông đều thoải mái giãn ra khiến người ta hạnh phúc đến mức buồn ngủ.
Dạ dày nóng rát, cô khát đến chết đi được, bèn khẽ hé miệng đón lấy dòng nước mưa ngọt ngào trong veo.
Nhìn thấy cảnh này, biểu cảm của hai người đàn ông đột nhiên trở nên kỳ lạ.
“Ê, đừng uống nước mưa!” Vân Diệc vội vàng kêu lên, rồi như chợt nghĩ đến điều gì đó, liếc nhìn Thành Lâm bên cạnh, miễn cưỡng ngậm miệng lại.
Quản chi lắm vậy? Thời Y không có sức để ý đến anh ta.
Nước mưa ngọt lịm làm dịu cơn khát cho cô, dạ dày dần được lấp đầy, Thời Y chịu đựng cơn đau bỏng rát nơi vết thương, nặng nề khép mắt lại.
Lúc này, dường như có gì đó mềm mại quấn lấy, ngoan ngoãn dán lên vết thương ở bụng Thời Y.
Mát lạnh, rất dễ chịu, làm giảm đi cơn đau của cô.
Cô dường như nghe thấy giọng Vân Diệc, rất căng thẳng, trở nên lúc gần lúc xa, nghe không rõ lắm: “Đó là cái gì...”
Tiếp đó, vật mềm mại dán trên bụng cô đột nhiên động đậy, dường như đang ngẩng đầu, hung dữ “Xì xì” phun lưỡi.
[Chúc mừng bạn nhận được Ấu thể rắn vảy đen cấp SSS. Hệ thống nuôi dưỡng đã được kích hoạt.]
Cái... cái gì vậy?
Thời Y mệt lả, khát khô, chỉ máy móc nuốt lấy nước mưa, ý thức dần trôi xa.
Âm thanh máy móc của hệ thống lại vang lên.
[Chúc mừng bạn đã ăn hết...]
... Sao...?
---
Một giấc mơ thật kỳ lạ.
Như đèn kéo quân xoay tròn, nhanh chóng tua lại toàn bộ cuộc đời của ai đó.
Tiếng khóc chào đời, tiếng bập bẹ học nói, lảo đảo đứng lên, ngã xuống, rồi lại đứng dậy lần nữa.
Góc nhìn thấp bé dần dần cao lên, từng bước, từng bước tiến về phía trước. Bước đi ngày càng vững vàng.
Thời Y trôi nổi trong giấc mơ, như đang xem một bộ phim, dõi theo những hình ảnh mơ hồ không rõ nét.
À, đây là cô lúc nhỏ sao?
Cô chẳng có ấn tượng gì cả.
Có lẽ là lúc chưa biết ghi nhớ... tàn dư của tiềm thức?
Cô thật kiên cường và ngoan ngoãn, không khóc không quấy, thật tuyệt.
Không giống như mẹ cô sau này hay phàn nàn với cô.
Hình ảnh tiếp tục lóe lên.
Hình như là lễ khai giảng.
Học sinh ngồi ngay ngắn chỉnh tề, còn cô thì đứng giữa hội trường, ánh đèn tập trung chiếu rọi, cô nhìn thấy vô số khuôn mặt mờ ảo mang nụ cười nịnh nọt.
Thời Y nghiêng đầu khó hiểu.
Cô đang phát biểu sao? Ở trường, cô từng được người ta vây quanh, tâng bốc đến vậy ư?
Tầm mắt lướt về phía trước.
Cô thấy những khung cửa kính lộng lẫy, những chùm đèn pha lê rủ xuống như thác hoa màu tím hồng, và tấm bia trường được bao quanh bởi khóm tú cầu nở rộ...
Wow, trường của cô có từng... lộng lẫy, đẹp đẽ đến thế sao?
Hình như không phải là cảnh vật có thật trong đời, giống như trường quý tộc nào đó vậy.
Có lẽ là do giấc mơ?
Giấc mơ luôn có xu hướng phóng đại, bóp méo ký ức con người.
Thật là được "tô vẽ" đến quá mức rồi.