Chương 18: Nguyên liệu cấp SSS

Thời Y dùng chút sức lực cuối cùng kéo ra một làn khói mỏng quấn lên ngọn cây, được gió nâng đỡ, cuối cùng cũng hạ cánh ổn định - rồi trực tiếp ngã vật xuống đất.

Gió đêm dịu dàng lướt qua cơ thể cô, như một cái ôm quen thuộc.

[Sau này vất vả cho em rồi.]

... À, là giọng của Ôn Tư Bắc.

Giọng anh rất khàn, trĩu nặng bi thương nhưng lại như có tia tự hào về cô, còn có chút đắc ý nho nhỏ.

[Phải sống thật tốt nhé.] Gió thì thầm bên tai cô, Ôn Tư Bắc nhẹ nhàng gọi tên cô: [Thời Y.]

Sẽ vậy.

Cô nói trong lòng.

Trong khoảnh khắc căng thẳng đối đầu khi anh muốn gϊếŧ cô và cô cũng muốn gϊếŧ anh, đã có một giây, cô như nghe thấy giọng nói của Ôn Tư Bắc.

Đó là giọng nói chân thật, thuộc về chính anh.

Anh nói Thời Y.

Đừng do dự, đừng nương tay.

Mau gϊếŧ anh đi.

Anh biết em làm được mà.

-

Trời mưa to quá.

Những giọt nước nghịch ngợm nhảy nhót, lăn dài trên má cô.

Cô kiệt sức đến mức thở cũng khó, toàn thân mềm nhũn, tóc dính bết vào khuôn mặt tái nhợt, không còn sức để đưa tay gạt tóc hay dụi mắt.

Bên tai vang lên giọng của Vân Diệc, mơ hồ, đứt quãng trong mưa, nghe không rõ.

Nói ra thì vẫn phải cảm ơn tên vô dụng này, đã giúp cô nhanh chóng luyện tập cách nôn ra.

Từ khi phát hiện anh ta vô dụng, cô đã tìm mọi cách để tống anh ta ra ngoài.

Tiếc là nuốt vào thì dễ, nôn ra lại khó.

Cô đã dùng đủ mọi cách nhưng không thành công, cuối cùng vào khoảnh khắc bị rắn vảy đen quấn lấy, cô mới tìm ra cách - rạch một đường lên bụng dạ dày, thành công ném anh ta ra khỏi.

Dựa vào cảm giác “vô tình ném bay” đó, cô nhanh chóng điều chỉnh phương hướng và lực, sau đó, thành công tiêm nọc rắn vào cơ thể rắn vảy đen từ đầu ngón tay.

Tuy đều là độc của rắn vảy đen, nhưng một phần trong đó đã bị Thời Y dị hóa, trở thành loại kịch độc không hoàn toàn giống trước, đây chính là kỹ thuật “Lấy độc trị độc” hoàn hảo.

May là có anh ta.

Nếu không nọc rắn quý giá như vậy, nếu bị cô ném bay như ném anh ta thì chẳng phải là phí của sao?

A, đói, đói chết mất...

Vân Diệc bị nôn ra, nọc rắn cũng bị nôn ra, giờ dạ dày cô trống rỗng, đói đến hoa mắt chóng mặt...

Thời Y hơi nghiêng đầu, ngạc nhiên phát hiện trên đầu ngón tay mình vậy mà vẫn còn sót lại một chút nọc rắn màu xanh đen!

Nhanh, nhanh, cho tôi nếm thử đi...

Âm thanh điện tử máy móc đột nhiên vang lên.

[Chúc mừng bạn nhận được kỹ năng mới - Cho tôi nếm thử.]

[Cho tôi nếm thử: Kỹ năng độc quyền của kẻ háu ăn! Khi nhìn thấy thứ ngon miệng, tự nhiên sẽ muốn nếm một miếng. Thứ đã ăn vào bụng, dĩ nhiên là của mình rồi! Có thể tùy tình huống mà tiêu hóa thành “vật chất thần bí không thể diễn tả”. Đương nhiên, nếu thấy dở quá cũng có thể trực tiếp nôn ra nhé~.]

[Chú ý: Đừng để cơ thể bị đói nhé! Khi đói sẽ mất lý trí, không khéo lại nuốt cả thứ không nên nuốt XD.]

---

Thời Y thấy thứ nọc rắn kia thật ghê tởm, liền áp đầu ngón tay dính độc thẳng lên vết thương ở bụng.

... Cay quá!

Cảm giác bỏng rát dữ dội hơn cả lúc nãy, đốt cháy dạ dày cô.

[Chúc mừng bạn đã ăn vào “Nọc rắn vảy đen phiên bản pro”, nguyên liệu cấp SSS. Có muốn mở hệ thống tiêu hóa không?]

-

Nọc rắn vậy mà lại được nâng cấp.

Thảo nào cay thế.

Giống như vị tiêu ấm áp cay nồng, pha với mùi rễ thảo mộc, khiến cô nhớ đến mẹ.

Mẹ cô không giỏi nấu ăn, thỉnh thoảng khi cha đi công tác, mẹ phải vào bếp, loay hoay cả buổi mới làm được một bát hoành thánh nóng hổi.

Mùi vị hơi lạ nhưng rất ấm áp.

Thời Y chậm rãi thưởng thức.