Chỉ trong tích tắc.
Con rắn vảy đen thậm chí còn chưa kịp rít lên, những chiếc vảy đen bóng trên thân nó liền như sáp gặp nhiệt mà tan chảy, màu xám tro từ đuôi rắn nhanh chóng lan khắp cơ thể, ngay cả răng nanh cũng nhuốm màu xám tử thi.
Con quái vật khổng lồ rung chuyển rồi đổ sập xuống, bùn nước bắn tung tóe bị luồng khí vô hình thổi tan thành sương mù, người đàn ông từ trên cao tung người đáp xuống.
Anh đứng vững vàng trước mặt Vân Diệc.
Vân Diệc há hốc mồm kinh ngạc.
Thật, thật đáng sợ...
Anh ta muốn nói “Cảm ơn”, muốn nói “Cậu thật giỏi” nhưng lại không thốt nên lời, ngược lại còn không kiểm soát được mà lùi lại hai bước.
Sau đó anh ta phản ứng lại, vội vàng tiến lên một bước, lắp bắp xin lỗi: “Xin, xin lỗi... đã làm phiền ngài nghỉ ngơi.”
Thành Lâm mặt không biểu cảm, khiến tim Vân Diệc thắt lại.
... Thành Lâm còn nhớ mình chứ?
“Võng Mưa” của Thủy tộc hình như là bí kỹ thì phải? Chuyện hồi nhỏ đã quá xa rồi, anh ta không nhớ rõ nữa.
Không biết Thành Lâm có nghi ngờ mình có ý đồ xấu không?
Đừng mà, anh ta vẫn còn muốn sống thêm vài năm nữa!
Vân Diệc cảm thấy ngay cả sợi tóc của mình cũng bắt đầu run rẩy.
Anh ta run rẩy dâng lên huy hiệu gia tộc của mình cho đối phương:
“Tộc Vân Yên tuy không lớn nhưng đều là người chính trực thuần khiết. Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy, cảm ơn ngài hôm nay đã ra tay giúp đỡ chúng tôi, tôi với tư cách là người thừa kế của tộc Vân Yên, tôi xin thề trung thành với ngài trăm năm, trung thành với Thủy tộc.”
Nói xong, anh ta hít sâu một hơi, quỳ hai gối xuống, dập đầu hành lễ trước người đàn ông tóc bạc.
Thái độ cực kỳ chân thành, những lọn tóc xoăn nhẹ nhàng như mây áp vào lớp đất lạnh lẽo sình lầy: “... Được phục vụ Thủy tộc, là vinh dự của tộc Vân Yên chúng tôi.”
Thành Lâm khẽ đáp một tiếng.
Anh chậm rãi đưa tay ra, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào viên pha lê trong suốt hình đám mây, trên đám mây lập tức xuất hiện những vết nứt.
Toàn thân Vân Diệc chấn động.
Đó chính là huy hiệu gia tộc truyền thừa trăm năm của họ.
Anh không dám để nó phơi nắng, cũng không dám để nó lạnh, mỗi ngày đều lau chùi thật nhẹ nhàng, cẩn thận...
Những vết nứt hiện lên như những sợi bạc, ánh sáng chuyển động lấp lánh, tựa như đàn cá nhỏ đang tung tăng bơi lội.
Bên trong đám mây dần dần hiện ra hình dáng giọt nước.
Thành Lâm lạnh nhạt thu tay về.
Trên huy hiệu gia tộc truyền thừa hàng trăm năm có thêm dấu ấn của anh, đối với anh, dường như chỉ là chuyện hoàn toàn không đáng nhắc tới.
“Vậy nên...” Thành Lâm mày mắt lạnh nhạt, giọng nói càng thêm băng giá: “Cầu xin tôi đến làm gì?”
“Cảm ơn...” Vân Diệc khó khăn lắm mới lấy hết can đảm nói ra, rồi lại sững sờ: “Cái, cái gì?”
Anh ta nói lắp bắp: “C... cậu đang nói gì vậy? Con rắn vảy đen này, chẳng phải cậu vừa gϊếŧ nó sao?”
“Con rắn này chết từ lâu rồi.”
Thành Lâm hoàn toàn không có hứng thú giải thích với anh ta.
Anh bị đánh thức giữa giấc ngủ, tâm trạng cực kỳ tệ, gương mặt lạnh như băng, quay đầu hờ hững liếc về phía người phụ nữ ở không xa.
Mái tóc dài bay phần phật trong gió, toàn thân dính đầy máu nhưng ánh mắt lại sáng rực, cô đang cố gắng kéo một sợi khói mảnh như sợi tơ, khó nhọc đáp xuống mặt đất.
“...” Vân Diệc phản ứng lại, anh ta từ từ mở to mắt: “Là... là cô ấy tự gϊếŧ nó? Khi nào vậy?”
“Ngay giây tiếp theo sau khi cậu bị hất văng.”
Thành Lâm nói.
Vân Diệc nhìn sang với vẻ không thể tin nổi: “Sao cô ấy làm được vậy – cô ấy mới tiến hóa!”
Trời ơi, thiên tài là như vậy sao?
May mà cô không phải dị chủng, mà là người tiến hóa cùng phe với bọn họ. Anh ta nghĩ thầm, vẫn còn sợ hãi.
Phải... chắc chắn là người tiến hóa rồi, đúng không?