Vốn may mắn gặp được một người tiến hóa đầy tiềm năng trong nhóm người bình thường - lại còn là hậu nhân của tộc anh ta! Thế mà sắp bị gϊếŧ ngay trước mặt...
Hơn nữa...
Anh ta trố mắt nhìn con rắn khổng lồ há to miệng đầy máu, người phụ nữ sắp bị nuốt chửng!
Đồng tử Vân Diệc co rút lại.
Trong tình huống nguy cấp như vậy, cô thậm chí còn tự làm tổn thương bản thân, chỉ muốn anh ta có thể chạy thoát.
Anh ta nên bỏ chạy, anh ta vốn nổi tiếng là “Chuyên gia chạy trốn”.
Dù không đánh lại được nhưng với năng lực của mình, anh ta chắc chắn có thể thoát thân.
Nhưng...
Nhưng cô chỉ là một tân binh mới tiến hóa, hoàn toàn không rõ cấp độ.
Còn anh ta, lại là người thừa kế của tộc Vân Yên.
Là tiền bối, là tộc trưởng, anh ta có nghĩa vụ phải bảo vệ cô.
Không phải sao?
Tất cả suy nghĩ ấy chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Vân Diệc dứt khoát giật phăng sợi dây chuyền trên cổ, giơ cao lên trời.
Đó là một viên pha lê hình đám mây, màu trắng tinh khiết được mưa rửa sạch, trong suốt lấp lánh hơn cả ngọc phỉ thúy cao cấp nhất.
Thành Lâm nhất định sẽ nhìn thấy.
Vân Diệc tin chắc.
Nhất định.
Anh ta đến giờ vẫn nhớ rõ...
Thành Lâm thuở nhỏ từng nói với anh ta rằng, mưa chính là phân thân của anh.
Là đôi mắt, là bàn tay, là thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác, vị giác… là tập hợp toàn bộ cảm quan của anh.
Khi mưa như trút nước, “Lưới mưa” khởi động, mọi sự vật đều phơi bày trước mắt anh, không gì có thể che giấu.
Khi ấy Thành Lâm vẫn chưa phải là “Quỷ Bạch Mao” khiến người ta nghe danh đã kinh hồn bạt vía như bây giờ.
Anh chỉ là một thiếu niên xinh đẹp như bánh nếp nhỏ, ngây thơ, là người thừa kế duy nhất của Thủy tộc lâu đời trong giới tiến hóa, là tiểu thiếu gia quý tộc ôn hòa lễ độ.
Anh từng nói với bạn thân rằng anh không thích sự thật ấy.
Anh bảo tiếng mưa ồn ào khiến anh không ngủ được, đã lâu lắm rồi anh chưa có một giấc ngủ yên bình.
Anh dặn không được nói với ai, nhất là người trong tộc, vì mọi người sẽ lo lắng cho anh.
Nhưng giờ đây, toàn bộ Thủy tộc chỉ còn lại một mình anh.
Anh còn biết tâm sự cùng ai?
“... Tôi, Vân Diệc của tộc Vân Yên.” Vân Diệc nuốt nước bọt, giọng khàn đặc: “Lấy huy chương gia tộc này thề nguyền, nếu Thủy tộc tôn quý chịu ra tay viện trợ, tộc Vân Yên nguyện trung thành trăm năm!”
Đám mây pha lê trong tay anh ta bỗng nóng lên, tỏa sáng.
Bầu trời âm u lập tức xé toang một tia chớp sáng lóa, quất ngang như roi!
---
Không, không thở được...
Đuôi rắn quấn chặt lấy cô hết lớp này đến lớp khác, lớp vảy lạnh lẽo thô ráp cọ xát bên tai cô, tiếng sột soạt như lời thì thầm của tình nhân.
Muốn gϊếŧ em sao? Ôn Tư Bắc.
Cô nhìn vào đôi mắt từng thuộc về Ôn Tư Bắc, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Hình như là vào một đêm thu nào đó.
“Anh nghĩ xem chúng ta ai sẽ chết trước?” Thời Y mất ngủ nên rảnh rỗi vô cùng, lay Ôn Tư Bắc dậy bắt đầu tra hỏi.
“Đương nhiên là em chết trước.” Ôn Tư Bắc lẩm bẩm, mắt còn không mở.
“Có phải anh muốn chết ngay bây giờ không?” Cô vung tay đánh tới.
Anh đau đớn nhưng lại bật cười: “Đương nhiên không muốn chết.”
Cô truy hỏi: “Dựa vào đâu mà em chết trước?”
“Nếu em chết trước, anh có thể chết theo ngay lập tức.”
Anh nói rất đường hoàng: “Nhưng nếu anh chết trước, em vẫn phải sống thật tốt – Em không biết sao, người còn sống mới là người vất vả nhất đấy.”
Đuôi rắn siết chặt Thời Y hơn.
Cô cảm thấy não mình thiếu oxy, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, trong thế giới rộng lớn chỉ còn lại tiếng tim mình đập gấp gáp như tiếng trống.
Tầm nhìn cũng dần dần mờ đi.
Cảnh tượng cuối cùng.
Một tia sét trắng như ban ngày xé toạc màn đêm.
Một giọt mưa bình thường rơi xuống, trong khoảnh khắc hóa thành hình dáng của một người đàn ông.
Tóc ngắn màu bạc tung bay phấp phới trong gió mưa, ánh chớp trắng lóa khắc họa rõ những đường nét sắc sảo cực kỳ ưu mỹ trên khuôn mặt người đàn ông, trên chiếc cổ thon dài đeo một chiếc vòng cổ bằng da màu đen, chính giữa đính một viên đá quý màu xanh biển.
Đôi mắt xinh đẹp của anh hơi nheo lại, đôi môi mỏng mím chặt, nhẹ nhàng đáp xuống đầu con rắn đen.