Chương 15: Moi bụng

Vân Diệc bỗng như chợt nhớ ra điều gì: [Tôi biết rồi - Cô có thuốc lá không? Mau nghĩ cách đốt một điếu! Chính tôi cũng dựa vào thuốc lá để tăng cường kỹ năng!]

Thời Y phân tâm liếc nhìn đống đổ nát kia, nếu không nhầm thì đầu con cóc đã bị cô ấn sâu xuống đất.

Muốn đào lên cũng khó.

Hơn nữa...

Thời Y vừa né được một đòn tấn công: [Anh không thấy mưa to thế này à? Làm sao mà châm thuốc được?]

[Mưa, mưa rồi à? Thật không? Có hạt mưa rơi xuống không? Dừng ở người cô chưa?] Vân Diệc ngập ngừng, ấp úng: [Vậy, vậy thì…]

Vậy cái đầu anh á.

Cầu người không bằng cầu mình.

Thời Y tập trung toàn lực vào việc chạy trốn, trong đầu nhanh chóng suy tính phương án.

Cổ họng khô rát như bị xé toạc, l*иg ngực tựa miếng bọt biển ngâm trong nước muối, chỉ có khát vọng sống còn chống đỡ để cô tiếp tục lao về phía trước, đôi chân dường như biến thành hai cọc gỗ cứng nhắc giáng xuống mặt đất một cách máy móc, ý thức cũng trở nên xa vời mờ mịt.

Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, nước bùn chảy dọc theo vạt áo xuống dưới, mặt đất dưới chân mỗi lúc một trơn trượt, đuôi rắn sắc lẹm vụt về phía cô, cô khom người né tránh, lăn lộn một cách thảm hại.

Chưa kịp bò dậy, đuôi rắn đen đã quấn chặt lấy cô, ngay trước khi lớp vảy lạnh lẽo chạm đến da thịt, Thời Y bất ngờ thọc tay vào bụng mình, máu tươi tuôn xối, rồi mạnh mẽ rút ra!

Ngay sau đó, toàn thân cô bị đuôi rắn quấn chặt bay vυ"t lên cao.

Một người một rắn lơ lửng đối diện giữa không trung, mắt rắn đen nheo thành khe hẹp: “Rít... giỏi lắm, không hổ là bạn gái của anh...”

Vân Diệc lăn vài vòng dưới đất mới nhận ra Thời Y đã ném mình ra...

Từ đầu ngón tay cô, trực tiếp hất anh ta ra ngoài.

Là vì biết mình chắc chắn không sống nổi nên muốn anh ta tự chạy đi sao?

Vân Diệc thở gấp gáp.

Anh ta nhìn rõ, dưới ánh trăng tròn, người phụ nữ bị đuôi rắn treo lơ lửng như tế phẩm dâng lên bầu trời.

Mưa thấm ướt mái tóc trước trán Vân Diệc.

Đúng là không còn cách nào châm thuốc.

Rắn vảy đen cấp S...

Người duy nhất anh ta nghĩ đến có thể đối đầu với nó, chỉ có kẻ đó.

Phải làm sao đây?

Ngoài cách đó ra... chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác?

Vân Diệc sốt ruột đấm mạnh hai tay lên đầu, vô số ý nghĩ lướt qua trong đầu, cuối cùng hét lên một tiếng như để giải tỏa.

“Aaaa...”

Vân Diệc ngửa mặt lên trời, gào thét đến khản giọng: “Cứu mạng!!! Nghe thấy không, cứu mạng với, Thành Lâm...”

“Tôi là Vân Diệc, hồi nhỏ chúng ta còn chơi bóng cùng nhau, tôi là Vân Diệc sống cạnh nhà cậu mà - Cứu tôi! Thành Lâm - Cậu có thấy tôi không...”

“Tôi xin cậu... Tôi, chúng tôi lẽ ra không nên đối xử với cậu như vậy...”

Bầu trời lặng lẽ đổ mưa, tiếng kêu cứu dốc hết sức lực của anh ta như một kẻ ngốc cô độc không ai giúp đỡ.

Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi...

Môi Vân Diệc cắn đến bật máu, lần đầu tiên anh ta căm ghét sự vô dụng của chính mình.

Sao mình chỉ là cấp B thôi? Rõ ràng, rõ ràng anh ta cũng rất nỗ lực mà...

Ngày đêm học tập, chủ động nhận hết vô số nhiệm vụ cấp D mà chẳng ai muốn làm...

Đã thăng lên cấp B bao lâu rồi, anh ta mới khó khăn lấy hết dũng khí tự tiến cử bản thân, lần đầu tiên được tự mình thực hiện một nhiệm vụ cấp B...

Thế nhưng, chỉ là một nhiệm vụ cấp B thôi mà, sao anh ta lại để cho dị chủng sinh sôi vô hạn, cuối cùng dưỡng ra một dị chủng cấp S...