Trong đầu cô bỗng vang lên một giọng nói như sấm nổ, Thời Y theo phản xạ khom người xuống - chiếc đuôi rắn từ phía sau lao tới như lưỡi kiếm sắc, suýt chút nữa chém trúng tóc cô.
Tim Thời Y đập thình thịch như muốn nhảy khỏi cổ họng.
Nếu không kịp khom người, có lẽ giờ cô đã bị chém làm đôi. Tốc độ và độ chính xác của con mãng xà này đã tăng lên đáng kể so với vừa nãy!
[Vân Diệc?] Cô hỏi.
[... Ừ.] Giọng đàn ông nghe có chút mơ hồ.
Anh ta có thể giao tiếp với cô rồi!
Thời Y chợt hiểu ra, có lẽ là do cô đã nuốt nọc độc của rắn vảy đen.
Hiện tại cô chỉ có thể tiêu hóa một loại “Nguyên liệu” cùng lúc, ban đầu là đang tiêu hóa Vân Diệc nên anh ta không thể lên tiếng.
Nhưng giờ khi bắt đầu tiêu hóa nọc rắn vảy đen, thế là anh ta được thả ra.
Điều muốn hỏi quá nhiều, Thời Y chỉ kịp chọn chuyện quan trọng nhất...
[Làm sao để gϊếŧ nó?]
[Đây là... rắn vảy đen ở trạng thái hoàn chỉnh, cô không địch nổi đâu.] Vân Diệc đáp.
Vừa nghe xong, Thời Y quay người bỏ chạy!
Vân Diệc bất ngờ trước phản ứng của cô: [Cô...]
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Thời Y ngắt lời anh ta, hỏi: [Vậy làm sao để thoát?]
Vân Diệc im lặng.
Thời Y: [Nói đi!]
[Không thoát được.] Anh ta nói: [Cô đã bị rắn vảy đen đánh dấu rồi - nó là loài dị chủng có chấp niệm cực mạnh. Chấp niệm càng sâu, năng lực càng lớn, đây là lần đầu tôi thấy một con rắn vảy đen cấp S.]
Giọng cô gấp gáp: [Không còn cách nào khác sao? Tôi thả anh ra thì sao?]
[Tôi cũng không đánh lại nó.] Vân Diệc thành thật: [Tôi chỉ là cấp B thôi.]
---
Trông cậy vào người khác vĩnh viễn là lựa chọn tệ nhất!
Thời Y dứt khoát ngậm miệng.
Vân Diệc bắt đầu nói, giọng anh ta nhanh như gió: [Theo lý thuyết thì đây là nhiệm vụ cực kỳ đơn giản...]
[Những dị chủng này đều biến dị từ những ác niệm trong lòng, hầu như không vượt quá cấp D, tôi một mình đối phó cũng dư sức.]
[Nhưng con rắn vảy đen này khi gặp được cô lại sinh ra chấp niệm, nên thăng cấp.]
[Sau khi thăng cấp, nó gϊếŧ hết những dị chủng khác, hấp thụ sát ý của chúng, lại thăng cấp tiếp... Bây giờ chấp niệm càng mạnh, trở thành dị chủng cấp S vô cùng hiếm gặp.]
Lải nhải mãi không vào trọng tâm!
Đây có phải lúc để kể lể không?
Giờ là thời khắc quyết định sinh tử quan trọng mà!
Thời Y: [Ồ.]
[Nọc rắn vảy đen cực kỳ nguy hiểm, có thể khiến người ta sinh ảo giác, chết dần trong mộng cảnh đẹp đẽ.]
[Hồi nhỏ tôi từng thấy trong sách giáo khoa. Độc tính phân biệt theo màu sắc, màu đen thuần chủng như thế này chính là cấp S, màu càng nhạt, độc tính càng yếu.]
Vân Diệc nói nhanh hơn, anh ta giải thích một tràng dài vô cớ rồi vội vã hỏi: [Chắc cô cũng có kỹ năng chứ! Cô có kỹ năng gì vậy?]
Thời Y căn bản chẳng nghe lọt, vì con rắn vảy đen lao về phía cô với tốc độ cực nhanh, cô dùng chút khói còn sót lại bám vào ngọn cây, mạo hiểm tránh được một đòn...
Nhưng ngay sau đó, thân cây cũng bị rắn vảy đen quật ngã, Thời Y lăn tròn trên mặt đất, lại vội đứng dậy tiếp tục chạy.
[Đấy - chính là kỹ năng này.] Thời Y nghiến răng: [Khói thuốc thụ động.]
[Cái gì... Cô lại thức tỉnh được năng lực của tộc Vân Yên chúng tôi! Cô chính là hậu nhân của tộc Vân Yên sao?!] Vân Diệc tỏ ra vô cùng kinh ngạc, giọng nói to hơn gấp bội.
Dừng một chút, giọng anh ta lại có phần mê mang: [... Là chịu kí©h thí©ɧ gì từ bên ngoài mà thức tỉnh vậy? Khói thuốc thụ động... thực sự là một loại rất hiếm gặp.]
Kí©h thí©ɧ bên ngoài?
Thời Y vừa cắm đầu chạy, trong đầu bỗng thoáng qua hình ảnh con cóc ngậm điếu thuốc kia.
... Đúng là xui xẻo!