Mưa phùn vẫn chưa ngớt.
Thời Y ngồi bệt giữa vũng máu mà thở gấp.
Cô chợt nhớ về tuổi thơ của mình.
Hình như cũng có rất nhiều lúc không vui, khi không thể giải tỏa, cô sẽ chọn một cách rất... quái dị...
Đi dưới mưa.
Mưa như trút nước, cô cúi đầu khóc òa theo tiếng mưa, nước mưa giúp rửa trôi những giọt nước mắt, như bàn tay dịu dàng của mẹ.
Đợi đến khi khóc cạn nước mắt, sức lực sẽ từng chút một trở về trong cơ thể.
Cô lại ngẩng mặt lên, mỉm cười với cơn mưa.
Cảm ơn nhé!
Cảm ơn vì hôm nay đã mưa!
Đôi lúc bệnh “trẩu” nổi lên, cô còn hào hứng vẫy tay lên trời như một lời chào kính cẩn.
Mẹ ơi, ba ơi.
Có phải hai người ở trên trời đã gửi cơn mưa này cho con không?
Hai người ở trên kia có khỏe không?
Con nhớ hai người lắm.
---
Mẹ ơi, ba ơi.
Con đã thi đậu vào ngôi trường đại học mình mong ước rồi.
Con gái của hai người quả là thông minh bẩm sinh.
Con sắp bắt đầu cuộc sống mới rồi.
Chúc con mọi điều thuận lợi.
Chúc hai người mọi điều tốt lành.
Nhớ nhớ con nhé.
---
Mẹ ơi, ba ơi.
Con bắt đầu đi tìm việc rồi. Con muốn làm điều mình thích, nhưng thứ con thích lại quá ít ỏi.
Hôm nay ăn cơm, con chợt nhớ đến quán ăn nhà mình ngày xưa, dù làm ăn không khá giả nhưng nghèo mà vui.
Chỉ tiếc là con chẳng thích buôn bán như mẹ, cũng chẳng mê nấu nướng giống ba...
À, hay là con làm streamer ẩm thực nhỉ?
Hồi đó tất cả những món mới kỳ lạ trong nhà, con đều là người đầu tiên nếm thử.
Thật ra con rất thích ăn đó chứ.
---
Mẹ ơi, ba ơi.
Con đã có người con trai mình thích rồi.
Hôm nay anh ấy tỏ tình với con.
Chúng con bên nhau rất vui vẻ... vui đến bất ngờ.
Có lẽ con và anh ấy cũng có thể như hai người, giữa thế giới rộng lớn này, dựng nên một tổ ấm nhỏ?
Như vậy, con sẽ lại có một ngôi nhà.
Đời con cũng có thể thuận lợi như vậy sao?
Con thấy hơi hạnh phúc. Mong hai người cũng vui cho con.
---
Mẹ ơi, ba ơi...
---
Xác của Ôn Tư Bắc nằm cách cô không xa.
Cả cẳng tay cô đã bị máu của anh nhuộm thành một mảng đen đặc, mưa không thể rửa trôi, mà cô cũng chẳng còn sức để gột sạch.
Ôn Tư Bắc mở đôi mắt vô hồn nhìn cô.
Trong tay anh nắm chặt chiếc nhẫn kim cương vỡ nát.
Khoang ngực anh trống rỗng một mảng.
Thời Y quay mặt đi, hít một hơi thật sâu.
---
Mẹ ơi, ba ơi.
Người con yêu lại muốn gϊếŧ con.
Anh ấy muốn ở bên con cả đời, không bao giờ xa cách.
Nhưng con chỉ muốn được sống.
Có phải con quá ích kỷ không?
---
Ngay lúc ấy, con mãng xà khổng lồ đang mềm oặt phía xa bỗng co giật một cái.
Thời Y cảnh giác đứng phắt dậy.
Cô cảm thấy toàn thân khó chịu, cơ thể đầy rẫy những cơn đau nhức sau vận động quá sức, duy trì trạng thái căng thẳng cao độ quá lâu khiến thái dương cũng đau nhói từng cơn, nhưng cô không có thời gian để ý.
[Khói thuốc thụ động!]
Cô thử thi triển kỹ năng, nhưng chỉ phả ra được vài tia khói mỏng nhạt.
Lượng khói tích trữ vừa rồi cơ bản đã tiêu hao gần hết.
Thời Y cảm nhận được trong cơ thể mình dường như cũng có thể sản sinh ra khói nhưng tốc độ rất chậm, khoảng thời gian ngắn ngủi này hoàn toàn không kịp.
Cô bắt đầu lùi từng bước nhẹ, cố tìm cách ẩn mình.
Nhưng cái đầu rắn từ từ ngẩng lên, quét một vòng xung quanh rồi chuẩn xác nhìn thẳng về hướng Thời Y.
Đồng tử vàng đã thay đổi, biến thành màu đen, đôi mắt của Ôn Tư Bắc...
Con rắn như thể khẽ lắc đầu với cô, giống hệt động tác Ôn Tư Bắc hay làm, rồi đột ngột lao tới!
Mẹ kiếp!
Thời Y thầm chửi rủa trong lòng.
Cô sai rồi! Cô muốn thu hồi tất cả những nghi vấn mơ hồ cùng mớ ủy mị khi nãy...
Cô không hề ích kỷ!
Đương nhiên cô phải sống!
Cô hoàn toàn xứng đáng được sống!
Trên đời này, không ai, không lý do nào có thể buộc một người phải chọn cái chết!
Thời Y lại siết chặt nắm đấm.
Giọng Ôn Tư Bắc lạnh lẽo vang lên theo tiếng rắn phì phò, xen lẫn tiếng xì xèo: “À... em luôn như vậy, không nghe lời anh.”
“Anh bảo em chạy, em không chạy... Anh bảo em chết, em cũng không chịu.”
“Sao em không thể nghe anh một lần thôi chứ?”
Mũi chân Thời Y điểm đất, lùi lại nhanh như chớp: “Người hóa thành đầu rắn rồi, cũng mắc bệnh tâm thần của rắn luôn hả?”
[Đằng sau!]