Chương 12: Nguyên liệu cấp S

Không ai biết anh đã nỗ lực như thế nào, đã hao tổn bao tâm tư để có được chiếc nhẫn này.

Đáng lý tại điểm cuối của chuyến hành trình sẽ là bất ngờ anh chuẩn bị bấy lâu, là khởi đầu cho một hành trình hoàn toàn mới của hai người.

Vì sao viên kim cương xinh đẹp này lại tẩm đầy thuốc độc kinh khủng như vậy?

Thời Y bất ngờ lên tiếng.

Giọng cô vốn đã ngọt ngào, trong đêm lại càng trong trẻo du dương.

Cô nói: “Em thử nhé?”

Ôn Tư Bắc lập tức ngẩng phắt đầu, gần như không dám tin mà nhìn cô.

Người phụ nữ ấy đẹp đến lạ thường.

Hàng mi dày, sống mũi thẳng tắp, đôi môi căng mọng, mái tóc xoăn dài ướt mưa dính lên làn da trắng mịn.

Đôi mắt mèo nâu sẫm ấy sáng rực và tinh nghịch, đang mỉm cười rạng rỡ nhìn anh.

Cô giơ tay ngoắc anh lại, như một câu thần chú tức thì phát huy tác dụng.

Anh hoàn toàn bị mê hoặc, từng bước chậm rãi tiến về phía cô.

Khi đứng trước mặt cô, Thời Y ngước nhìn vào mắt anh, đột nhiên ngẩng đầu lên, khẽ kiễng chân.

Ôn Tư Bắc theo thói quen nghiêng người về phía cô...

Giống hệt như lần đầu họ hôn nhau, anh nhắm mắt trước.

Thời Y đưa tay ra, đột ngột đâm thẳng vào ngực anh.

Không chút do dự.

---

Thời Y là kiểu người có trí tưởng tượng vô cùng phong phú.

Cô xem rất nhiều anime, trong lòng luôn ấp ủ một chút hy vọng về những sự kiện siêu nhiên.

Hồi nhỏ ngồi trong lớp mơ màng, cô từng nghĩ liệu cái quạt trần có đột nhiên rơi xuống đập vào đầu ai không, hoặc lưng mình có đột nhiên mọc cánh không.

Lớn lên, đôi khi trên tàu điện ngầm cô cũng lơ đễnh, suy nghĩ nếu người xung quanh biến thành xác sống thì phải chạy trốn thế nào, hoặc cửa tàu mở ra, cô bước vào thế giới khác thì phải xử lý ra sao.

Khi dự đám tang, cô tưởng tượng những linh hồn quen thuộc đang lơ lửng trên trời nhìn xuống mình, càng nghĩ càng thấy thật, cô còn tươi cười ngẩng mặt lên chào.

Lúc đó khiến Ôn Tư Bắc bên cạnh giật mình, tưởng cô bị thứ gì đó không sạch sẽ ám vào.

Nhưng tất cả chỉ là tưởng tượng của cô.

Những ảo tưởng không có bằng chứng khách quan nào chứng minh, chỉ tồn tại trong đầu cô.

Và vào khoảnh khắc này, cô biết rõ ràng hơn bao giờ hết, cuộc sống trước đây không thể quay lại được nữa.

Những chuyện tốt, chuyện xấu, sự kiện long trời lở đất, chuyện vụn vặt như lông gà vỏ tỏi, những vị ngọt cay đắng của đời người bình thường, hỉ nộ ái ố, từ nay về sau chỉ còn tồn tại trong ký ức mà thôi.

Tay cô xuyên qua ngực người mình yêu, siết chặt lấy trái tim anh.

“Tạm biệt, Ôn Tư Bắc.” Cô nói, giọng điệu bình thản, không chút dao động.

“Anh hiểu em mà, anh biết em sẽ không chết vì bất kỳ ai.”

“Cho nên, nếu anh dưới suối vàng có biết, chắc hẳn cũng sẽ vui vì em đã gϊếŧ anh, đúng không?”

“Anh... biết mà.”

Ôn Tư Bắc mỉm cười, ho ra máu, đầu anh gục vào vai cô, máu đen lạnh lẽo thấm ướt áo cô, khiến cô có một thoáng rùng mình.

“Đã bảo là anh chết rồi, gϊếŧ anh thêm lần nữa thì có ý nghĩa gì chứ?”

Hơi thở anh ngày càng yếu, ngày càng nhẹ, nhẹ đến mức cô gần như không nghe rõ:

“Rồi em cũng phải chết thôi, cuối cùng vẫn phải ở bên anh, nọc rắn vảy đen... thực sự không có thuốc giải, dù là người tiến hóa cấp S đến, cũng không cứu được em.”

“Vậy sao?”

Thời Y giơ tay lên, nhìn những nốt mẩn đỏ đang dần biến mất.

Ban đầu, nọc rắn lan rất nhanh, hoàn toàn không kiểm soát được, làm tê liệt nửa người của cô.

Nhưng khi nó lan đến dạ dày, cô chỉ cảm thấy trong bụng có cảm giác cay xè, giống như vô tình nuốt phải một ngụm rượu nóng lạnh lẽo.

Ngay sau đó, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người, những nốt mẩn đáng sợ cũng bắt đầu tự biến mất.

Âm thanh máy móc điện tử chậm rãi vang lên:

[Chúc mừng bạn đã ăn phải nọc rắn vảy đen, nguyên liệu cấp S. Có mở hệ thống tiêu hóa không?]