Chương 11: Chết cùng anh nhé

Nắm đấm xé toạc màn đêm lạnh lẽo, giữa cát bụi mù mịt, không biết trúng phải thứ gì, Thời Y cảm thấy một cơn đau nhói nơi mu bàn tay.

Nhưng cô không do dự, từ trên cây lao xuống, lại tiếp tục tung một quyền nữa!

Nắm đấm chính là chân lý cứng rắn...

Chủ yếu là cô cũng chẳng có vũ khí.

Thời Y ôm quyết tâm phải đập con mãng xà này thành viên thịt sống làm bằng tay, nhưng khi từng cú đấm nện xuống liên tiếp, một cảm giác kỳ lạ dần dần lan ra từ mu bàn tay.

Mềm oặt, ngày càng không còn sức lực.

Mu bàn tay đau nhức rõ rệt, tê dại và ngứa ngáy.

Cô cúi đầu nhìn xuống, thấy trên mu bàn tay nổi những nốt mẩn đỏ tím bầm cực kỳ rõ rệt, kéo dài từ cẳng tay, bắp tay, lan thẳng lên tới giữa xương quai xanh.

... Đuôi rắn có độc?

Trái tim Thời Y dần chìm xuống.

Gió cuốn theo mưa bụi, bụi cát đầy trời tản đi, lúc này Thời Y mới nhìn rõ, trước mặt cô không hề có đuôi rắn.

Chỉ có Ôn Tư Bắc vẫn thong dong đứng đó.

Mà thứ cô vô ý đánh trúng, hóa ra là...

Một chiếc nhẫn kim cương trong tay anh.

Chiếc nhẫn có trọng lượng đáng kể, cắt gọt tinh xảo, dưới ánh trăng lấp lánh rực rỡ, vừa nhìn đã biết giá trị không hề nhỏ.

Nhưng lúc này các cạnh nhẫn đã hoàn toàn vỡ nát, ngấm đầy nọc rắn, ánh lên một màu lam tím kỳ dị, trên mặt nhẫn còn dính máu đỏ tươi của Thời Y.

Gió thổi qua, những mảnh vụn loang loáng ánh sáng kia tản đi theo gió, muốn bắt cũng không bắt được.

Ôn Tư Bắc bật cười: “Em ra tay cũng đủ ác thật...”

Lời còn chưa dứt, Thời Y đã giơ tay tát thẳng vào mặt anh.

Một cái tát trời giáng dùng hết sức lực, khiến anh loạng choạng mấy bước mới đứng vững.

“Tay trái của em vẫn ổn đấy.” Thời Y cảm thấy l*иg ngực dần tê liệt, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, cô nhổ một bãi nước bọt nói: “Xử lý anh vẫn dư sức.”

Vừa nói vừa cố kéo dài thời gian, đồng thời nhanh chóng nghĩ cách ứng phó.

[Khói thuốc thụ động] gần như đã dùng hết.

Cơ thể không còn sức lực, nắm đấm không phát huy được hiệu quả.

Rốt cuộc còn cách nào để sống sót?

À, điểm yếu...

Bảy tấc của mãng xà không phải là điểm yếu, cô đã khóa chặt nó nhưng nó vẫn hành động.

Vậy điểm yếu sẽ ở đâu?

Có lẽ nào... là điểm yếu của Ôn Tư Bắc?

Điểm yếu của Ôn Tư Bắc - với tư cách là con người.

Ôn Tư Bắc bị cô tát đến mức rách trán, khóe miệng cũng nứt toác, máu đen sì chảy ra.

Anh đưa tay xoa lên bên má bị cô đánh sưng, nheo mắt lại đầy thỏa mãn: “Em xử lý anh chẳng phải luôn dễ như trở bàn tay sao?”

Cô cười lạnh: “Đánh anh mà anh còn sướиɠ à?”

“Ừ.” Ôn Tư Bắc khẽ cười, cười một lúc rồi mới lại mở miệng.

Lần này là lời cầu xin khẽ khàng.

“Chết cùng anh nhé, được không?”

“Thời Y, người anh yêu thương nhất.”

“Em biết mà, không có em, anh chẳng thể sống nổi.”

“... Vậy tại sao không có anh, em vẫn sống lay lắt trên thế giới này?”

Giọng anh nhẹ nhàng mà khàn đυ.c, đôi mắt dịu dàng chất chứa nỗi từng gợn u sầu và nghi hoặc, dưới ánh trăng lại càng khiến người rung động.

“Ý anh là - bây giờ anh gϊếŧ em, rồi anh theo em xuống mồ, phải không?” Thời Y hỏi: “Em không hiểu. Tại sao chúng ta không thể cùng sống trên thế giới này?”

Ôn Tư Bắc trông rất đau khổ.

“... Bởi vì anh đã chết rồi mà.”

Rồi từ từ nở nụ cười nhạt.

“Nhưng không sao, em cũng sắp chết rồi. Em trúng độc rắn vảy đen, loại độc này không có cách giải.”

“À, ra vậy.” Thời Y khẽ thở dài, ánh mắt cụp xuống, nhìn vào chiếc nhẫn kim cương trong tay anh: “... Vậy đây là... anh mua cho em?”

Ôn Tư Bắc không đáp.

Anh cúi đầu nhìn chiếc nhẫn đã vỡ nát, chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt rơi xuống viên kim cương, anh nhẹ nhàng xoa xoa, cẩn thận lau đi từng chút nọc rắn còn sót lại.