“Là kiểu cả đời không chia lìa!”
Giữa ngày hè nắng chói chang, hai người vừa bước ra khỏi rạp chiếu phim, Ôn Tư Bắc đang hào hứng chia sẻ quan điểm về tình yêu của mình:
“Tình yêu là sự chung thủy, là kiên định, là vĩnh cửu. Nếu hai người vì yêu nhau mà đến với nhau, thì phải bên nhau trọn đời trọn kiếp không chia lìa mới đúng.”
Thời Y: “Ừm ừm.”
Ôn Tư Bắc vốn nhạy cảm: “Em đang qua loa với anh, em không nghĩ như vậy sao?”
Thời Y: “Em nghĩ như vậy mà.”
Ôn Tư Bắc dừng bước.
Anh nắm chặt vai cô, xoay người cô lại, buộc cô phải đối diện với mình, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Thời Y, anh đang rất nghiêm túc thảo luận chuyện này với em. Mong em cũng trả lời anh một cách nghiêm túc, được không?”
Thời Y đành gật đầu.
Cô suy nghĩ một lát, hỏi: “Nhỡ đâu em chết thì sao? Làm thế nào chúng ta có thể một đời một kiếp không chia lìa?”
“Em chết, tất nhiên anh cũng sẽ lập tức chết theo.” Ôn Tư Bắc không chút do dự đáp: “Vậy là chúng ta vẫn bên nhau một đời một kiếp không chia lìa mà.”
“Vậy.” Cô khẽ hỏi: “Nhỡ đâu anh chết thì sao?”
---
Mặt đất bỗng phát ra tiếng “răng rắc” khiến người ta rợn tóc gáy.
Con mãng xà ngẩng cao đầu, bò nhanh về phía Thời Y.
Nó di chuyển cực nhanh, từng động tác nặng nề và hung hãn, chỗ nào nó bò qua, mặt đất nứt toác thành những khe rãnh to bằng miệng bát, tạo thành những đường cong đầy áp lực.
Đồng tử Thời Y co rúm lại.
Phía sau cô là tòa nhà đổ nát.
Không thể tránh.
Chỉ có thể chiến đấu!
Phải nghĩ cách, gϊếŧ nó...
Khoảnh khắc ý nghĩ ấy hiện lên, trong đầu lập tức xuất hiện thanh âm của Ôn Tư Bắc, như những con chữ đen khổng lồ trên nền trắng, từng chữ từng chữ phủ kín tâm trí cô.
Anh nói:
[Gϊếŧ cô.]
[Gϊếŧ cô!]
[Gϊếŧ cô...]
Ôn Tư Bắc và con quái vật kia, cũng giống như người bùn kia, đã hoàn toàn biến thành quái vật.
Tên người yêu vô dụng này.
Mãng xà tiếp cận tốc độ cực nhanh, chiếc lưỡi đỏ phun ra hơi thở tanh hôi thối.
Vảy xát vào mặt đất phát ra tiếng sột soạt, trong đêm tĩnh lặng vang lên âm thanh khiến người ta rùng mình.
Còn Thời Y vẫn đứng bất động tại chỗ.
Không được, không được, vẫn chưa đủ gần!
Cô nín thở chờ đợi, cho đến khi đôi mắt dựng thẳng màu vàng kia nhìn thẳng vào mắt cô.
Mãng xà há to miệng, lộ ra hai cái răng nanh đen kịt, tỏa ra mùi tanh nồng nặc - ngay khi chúng sắp cắn đứt đầu cô, bỗng nhiên dừng lại!
[Khói thuốc thụ động – Khoá!]
Trán Thời Y đã lấm tấm mồ hôi.
Cuộc đối đầu với Ôn Tư Bắc vừa rồi, tất cả chỉ để câu giờ.
Cô không ngừng thử nghiệm tác dụng của kỹ năng [Khói thuốc thụ động] sau lưng.
Mặc dù mới hấp thụ được một ít, nhưng khói trong cơ thể cô không đủ nhiều, việc tạo ra một đám khói đủ che mắt người khác gần như là không thể.
Vì vậy, cô chỉ còn cách cố gắng kéo chúng mỏng hơn, mỏng hơn nữa, cố gắng dùng lượng ít nhất để phát huy tác dụng lớn nhất.
Những sợi khói mảnh mai được se thành chỉ, bện thành hình sợi xích, chuẩn xác siết chặt ngay bảy tấc của con rắn khổng lồ.
Nó gầm lên một tiếng chấn động cả bầu trời, ngay sau đó, đuôi rắn như roi thép quất mạnh về phía Thời Y, đánh sụp cả một rãnh sâu bằng nửa thân người.
Chạy!
Thời Y đã chuẩn bị sẵn đường lui.
Ở phía khác, những sợi khói mảnh như tơ không biết từ lúc nào đã quấn quanh thân cây bên cạnh.
Cô nắm chặt sợi dây, lập tức rút ngắn, thân hình theo đó bay vυ"t lên đậu trên ngọn cây.
Đòn quét của mãng xà hụt mất, bụi đất mịt mù che khuất nửa bầu trời, nhưng nó linh hoạt hơn cô tưởng tượng, đuôi rắn chạm đất rồi lập tức bật lên, lại nhắm thẳng vào cô, hung hãn quật tới.
Lần này, gió lốc lẫn đá vụn cuộn thẳng vào mặt, Thời Y không kịp né tránh, đành đối mặt tấn công, tung ra một quyền thật mạnh!