Chương 5

Hóa ra cũng biết nóng nảy đấy chứ, cô còn tưởng anh có thể cứ mãi giả vờ thâm trầm, cố tình phớt lờ cô kia.

Lúc nãy ở trước tủ, hành động cướp lấy chìa khóa rồi vội vã rời khỏi người cô của anh cũng có chút luống cuống, nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy vành tai hơi ửng đỏ lấp ló dưới mái tóc lòa xòa.

Tô Nị cảm thấy chuyện này khá thú vị.

Cuộc sống tẻ nhạt thế này, có một người để cô trêu chọc cho vui cũng hay ho phết.

Tài xế đứng sau lưng không biết Tô Nị đang nhìn gì, ông nhìn theo tầm mắt cô về phía trước, sau đó thắc mắc hỏi: “Thưa cô?”

Nghe tiếng tài xế, Tô Nị hoàn hồn, thu lại ánh nhìn rồi vui vẻ ngồi vào trong xe.

Cánh cửa xe khẽ đóng lại, cái nóng hầm hập cùng sự ồn ào của ngày hè bị ngăn cách ở bên ngoài, trong xe chỉ còn hơi lạnh dễ chịu lướt nhẹ trên làn da Tô Nị.

Tài xế nhanh chóng lên xe, bánh xe lăn qua những vệt nắng vụn vỡ trên mặt đường, lao vυ"t về phía trước.

Lớp phim dán trên cửa kính xe tựa như phủ lên thế giới bên ngoài một tầng giấy lọc, khiến vạn vật ngoài khung cửa đều trở nên tối sầm mờ mịt, chẳng thể nhìn rõ.

Chiếc xe lướt qua trạm xe buýt, Tô Nị đang dán mắt vào điện thoại nên đã vô tình lướt qua bóng áo trắng mờ ảo ngoài cửa kính.

Hứa Tri Bạch chẳng hề để ý đến chiếc xe hơi màu đen dáng dài vừa chạy vụt qua trước mặt, anh kiên nhẫn đứng đợi. Vài phút sau, chiếc xe buýt chậm chạp dừng lại trước mặt anh.

Mùa hè ở thành phố Giang lúc nào cũng nắng gắt thiêu đốt bầu không khí, không gian tĩnh mịch mà hầm hập nóng.

Dù sắp đến giờ cao điểm buổi chiều nhưng ánh nắng và nhiệt độ vẫn chẳng hề thuyên giảm.

Những cây ngô đồng cao lớn xum xuê mọc hai bên đường, từng tầng lá xanh xếp chồng lên nhau che khuất cả bầu trời, chiếc xe buýt tựa như đang chui tọt vào một đường hầm xanh ngát, cả thân xe lẫn tầm nhìn đều được bao bọc bởi màu xanh cây cỏ.

Hứa Tri Bạch ngồi cạnh cửa sổ, lơ đễnh ngắm nhìn cảnh phố phường lướt qua vùn vụt bên ngoài, vẻ mặt hờ hững tựa như cả thế giới này chẳng liên quan gì đến anh.

Vô tình thu lại ánh nhìn, mắt anh dừng lại nơi vạt áo mình.

Trên nền áo trắng tinh xuất hiện một vệt màu xanh lục, trông giống như màu sơn dầu, chẳng biết đã dính vào từ lúc nào.

Có lẽ là lúc dọn dẹp phòng tranh, cũng có thể là lúc rửa cọ vẽ ở bồn rửa tay, hoặc là...

Hứa Tri Bạch chợt nghĩ đến Tô Nị.

Thật ra ngay từ giây đầu tiên bước vào phòng tranh ngày hôm nay, anh đã nhận ra ánh mắt dò xét đầy tò mò của cô gái kia.

Ánh mắt của thiếu nữ ấy trần trụi và lộ liễu, cứ mãi dõi theo anh, bám riết lấy tấm lưng anh, cùng với ánh nắng ngoài cửa sát đất thiêu đốt làn da anh, khiến anh không tài nào phớt lờ được.

Chỉ là khi giọng nói của cô vang lên, anh lại không thể xác định liệu có phải mình thực sự đã nghe thấy cô nói chuyện hay không.

Giọng cô rất nhẹ, hòa lẫn vào tiếng ve kêu rả rích của ngày hè, nghe sao mà mong manh hư ảo, chẳng hề chân thực.

Về sau khi chạm mặt trực diện, anh mới xác nhận cô gái quả thực đang nói chuyện với mình.

Thế nhưng cô lại quá đỗi kiêu ngạo.

Đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp kia, mỗi cái chớp mắt đều toát lên vẻ phô trương và ngạo nghễ.

Một câu “bất lịch sự” nhẹ tênh của cô đã đâm thẳng vào lòng tự trọng vốn đang chênh vênh của anh.

Hứa Tri Bạch rũ mắt, đầu ngón tay khẽ chạm vào vệt màu nơi vạt áo, phát hiện ra màu đã khô lại rồi.

Chỉ một vệt nhỏ xíu bằng nửa đầu ngón tay nhưng xúc cảm khô cứng ấy lại xuyên qua lớp da thịt truyền thẳng đến trái tim, khiến anh bất giác nhớ lại khoảnh khắc bị Tô Nị cố tình trêu chọc.

Cú va chạm suýt soát trước tủ khi nãy, khoảng cách đột ngột thu hẹp, hơi thở bất ngờ quấn lấy nhau đã trực tiếp gây ra cho anh một cơn rung động vừa hoảng hốt, trở tay không kịp lại vừa diệu kỳ khó tả.

Cơn rung động ấy tựa như cánh bướm đang từ từ run rẩy phá kén chui ra, đến giờ vẫn còn đọng lại trong l*иg ngực, làm rối loạn nhịp thở của anh.

Chàng trai 19 tuổi chưa từng vướng bận chuyện yêu đương, tựa như một tờ giấy trắng, hoàn toàn không hiểu vì sao bản thân lại nảy sinh cảm giác kỳ lạ này.

Anh chỉ cảm thấy cái nóng hầm hập của giữa hè đang ập vào cơ thể một cách vô lý, khiến anh có chút trở tay không kịp.