Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Bướm

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tô Nị lười biếng dựa người vào cửa tủ, đầu tiên là bày ra vẻ mặt vô tội, sau đó giơ tay lên, khoe với anh chùm chìa khóa đang móc lủng lẳng trên ngón tay mình.

Trong đôi mắt xinh đẹp linh động ánh lên vài phần trêu chọc, khi cô nghiêng đầu cười, trông càng giống đang vẫy gọi một chú cún con bên vệ đường.

Chùm chìa khóa trong tay chính là thức ăn dùng để dụ dỗ chú cún ấy.

Cô hỏi: “Muốn lấy không?”

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang thoáng chút giận dữ của anh, vừa đắc ý lại vừa khıêυ khí©h: “Đồng ý với tôi đi, tôi sẽ đưa cho anh.”

Hứa Tri Bạch không muốn đôi co với Tô Nị, ỷ vào lợi thế chiều cao, anh vươn tay định lấy chìa khóa.

Tô Nị nhìn thấu mục đích của anh, ngay khoảnh khắc anh sắp chạm vào chìa khóa, cô cố tình giơ cao cánh tay, không để anh lấy được.

Đáy mắt chàng thiếu niên hiện rõ vẻ bực dọc, anh dứt khoát giơ một tay lên nắm chặt cổ tay Tô Nị giữa không trung, tay kia trực tiếp lấy đi chùm chìa khóa đang móc trên ngón tay cô.

Chìa khóa bị lấy mất, Tô Nị chẳng hề bất ngờ, ngược lại như đã chuẩn bị từ trước, nhân lúc Hứa Tri Bạch buông tay, cánh tay cô nhanh chóng hạ xuống, kéo theo cả tay anh vòng ra sau eo mình.

Động tác của Tô Nị quá nhanh khiến Hứa Tri Bạch không kịp phản ứng, anh lảo đảo ngã chúi về phía trước nửa bước, bàn tay đang cầm chìa khóa theo bản năng xòe năm ngón ra, chống mạnh một tiếng "rầm" lên chiếc tủ sau lưng Tô Nị, l*иg ngực suýt chút nữa thì va vào mặt cô.

Anh vất vả lắm mới đứng vững lại được, cố gắng không để bản thân có hành động mạo phạm, nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này đã vượt quá mức mập mờ.

Anh cụp mắt xuống, cô ngước mắt lên, một cánh tay anh chống bên sườn cô, khiến cô trông như đang được anh ôm trọn, giam cầm trong lòng ngực.

Khoảng cách gần trong gang tấc, ngay cả hơi thở nơi chóp mũi dường như cũng quấn quýt lấy nhau.

Dầu thông bị nhốt trong tủ kín, thoang thoảng tỏa mùi qua khe hở.

Loại dầu tự nhiên không có mùi hăng cay mũi khó chịu, chỉ có hương nhựa thông nhàn nhạt lan tỏa, nới rộng dần trong bầu không khí oi bức của ngày hè.

Ngoài cửa sát đất, nắng đang độ chói chang, cây cối xanh rì.

Tiếng ve kêu râm ran, khí thế ồn ã như muốn lấp đầy cả mùa hạ này.

Cô nói: “Chìa khóa đưa cho anh rồi đấy.”

Tô Nị hơi hất cằm, ngước nhìn anh, ý cười trong đáy mắt được ánh nắng tô điểm thêm phần rực rỡ, khiến anh tiến không được, lùi cũng không xong.

Cô chào: “Chào anh, người mẫu mới của tôi.”

***

Một tiếng sau, Tô Nị rời khỏi phòng tranh.

Bên ngoài cánh cửa kính khung gỗ đầy vẻ trang nhã, tài xế nhà họ Tô mặc âu phục đen, đứng trên bậc thềm cầm ô chờ sẵn.

Thấy Tô Nị bước ra, ông lập tức mở cửa kính cho cô, đồng thời di chuyển tán ô che nắng đến trên đỉnh đầu cô.

Cái nóng hầm hập của giữa hè bủa vây khắp chốn, ánh mặt trời gay gắt gây ra ảo giác choáng váng mơ hồ.

Tô Nị vừa bước ra cửa, mắt bị ánh sáng rực rỡ bên ngoài làm cho lóa đi. Tài xế nhận thấy vậy liền hạ thấp tán ô xuống một chút, che bớt luồng sáng chói mắt phía trước giúp cô.

Tòa nhà nhỏ biệt lập nơi đặt phòng tranh nằm sâu trong con ngõ, tầng 2 là phòng vẽ riêng của Tô Nị, còn tầng 1 là xưởng vẽ tranh sơn dầu do bạn cô mở.

Người bạn này cũng từng là cô giáo của Tô Nị, lớn hơn cô vài tuổi. Hai người vừa là thầy trò vừa là bạn bè, quan hệ khá thân thiết.

Phòng tranh cách mặt đường khá xa, xe chỉ có thể đỗ ở đầu ngõ, cần phải đi bộ một đoạn ngắn.

Được tài xế che ô, Tô Nị thong thả bước ra khỏi con ngõ.

Càng đến gần đầu ngõ, mùi nhựa đường bốc lên trong hơi nóng càng nồng nặc.

Chiếc xe nhà họ Tô đậu lặng lẽ bên đường, vừa ra khỏi ngõ là nhìn thấy ngay.

Tài xế mở cửa ghế sau cho Tô Nị. Lúc cô định ngồi vào thì dường như cảm nhận được điều gì đó, bèn ngẩng đầu nhìn về phía trạm xe buýt cách đó hơn 10 mét.

Nắng gắt như thiêu đốt, cành lá ngô đồng hai bên đường mọc lan tràn, che rợp cả bầu trời một màu xanh ngát.

Dưới bóng râm ở trạm xe buýt, có một người dáng dấp thiếu niên đang nhìn thẳng về phía trước, lẳng lặng đứng đợi xe, để lộ nửa góc nghiêng về phía Tô Nị.

Tô Nị nhìn anh vài giây, nhớ đến màn dây dưa trong phòng tranh lúc nãy, khóe môi không kìm được mà cong lên.
« Chương TrướcChương Tiếp »