Tô Nị ngồi xuống trước giá vẽ, chọn một cây bút chì than vừa tay từ giá đựng đồ bên cạnh. Cô nhìn người mẫu một cái, rồi nâng cổ tay lên, bắt đầu không nhanh không chậm phác khung hình lên giấy.
Ký họa cơ thể người vốn rất thẳng thắn, chẳng có gì để che giấu.
Học đến chừng này, nam, nữ, già, trẻ... Tô Nị đều từng vẽ qua.
Khung hình, cơ bắp, khớp xương, ánh sáng và bóng đổ đều là những phần cực kỳ quan trọng, còn những bộ phận đặc biệt tự nhiên sẽ được tự động bỏ qua.
Trong mắt cô, người mẫu trước mặt chỉ là những khối cơ bắp được chia tách bằng mắt thường, không phân biệt giới tính, cũng chẳng có gì đặc biệt.
Nói cách khác, nhìn đi nhìn lại... cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vóc dáng của người mẫu trước mắt quả thực rất xuất sắc nhưng có lẽ vì đã vẽ anh ta quá nhiều lần trước đó, lần này Tô Nị chỉ phác vài nét rồi dừng tay.
Chán thật.
Tô Nị bắt đầu thấy chán, cảm hứng tụt xuống, một bóng hình mơ hồ lại hiện lên trong đầu cô.
Chính là chàng trai vừa rồi trong phòng vẽ.
Cô vô thức hồi tưởng lại gương mặt anh, nhớ lại đôi vai rộng, thẳng tắp của anh, và cả thân hình thoạt nhìn thanh mảnh nhưng vẫn có thể thoáng thấy một đoạn eo thon gọn, săn chắc qua lớp áo.
Tô Nị có thể khẳng định, chàng trai ở phòng vẽ kia lại khiến cô hứng thú hơn người mẫu chuyên nghiệp đang đứng trước mặt, và càng khơi gợi khát khao cầm bút trong cô.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã cảm thấy, anh nên đứng trước mặt cô, trút bỏ mọi quần áo.
Rồi để cô dùng bút, phác họa đường nét cơ thể anh, từ làn da, đến cơ bắp, đến xương cốt... một cách trọn vẹn, không bỏ sót bất kỳ tấc nào.
Tô Nị ném cây chì than xuống, bảo người mẫu nam trước mặt mặc quần áo vào.
***
Tô Nị quay lại tầng 1, trở về phòng vẽ ban đầu.
Chàng trai kia vẫn còn ở trong phòng vẽ.
Căn phòng rộng lớn đã gọn gàng hơn rất nhiều so với trước, mọi đồ vật đều được đặt đúng vị trí, nằm yên lặng trên các giá.
Mấy chiếc giá vẽ ở giữa phòng cũng được xếp ngay ngắn, toàn bộ không gian không còn chút lộn xộn nào.
Có thể thấy, anh dọn dẹp rất cẩn thận.
Lúc xuống lầu, Tô Nị tiện đường hỏi cô giáo ở quầy lễ tân. Cô giáo cho biết, anh tên là Hứa Tri Bạch.
Anh là nhân viên bán thời gian mới đến hôm nay, sinh viên ngành Luật của Đại học Giang.
Hứa Tri Bạch.
Cái tên nghe cũng khá hay.
Tô Nị dừng lại ở cửa, nhớ lại cái tên mà lễ tân vừa nói, nhìn chủ nhân của cái tên đó thu dọn vài chiếc cọ sơn dầu đã dùng xong.